Wap đọc truyện hay
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Vân rẽ từ phố ngách nhỏ bán sách ra con phố lớn. Nàng chợt nhớ ra là mình có gửi ảnh ở một photo gallery ở đây, đã vài tuần trôi qua, có lẽ mấy bức nàng chụp hồi mùa hè trong chuyến đi Phù Lãng đã được ai đó mang đi với cái giá tàm tạm đủ để nàng đổ xăng cho “tình yêu” mấy bữa. Gallery chỉ bán ảnh, những bức ảnh chụp cuộc sống phong cảnh Việt Nam đẹp và có hồn. Vì thế mà cái cửa hiệu nhỏ xíu chẳng trang trí nội thất sang trọng lại khá nổi bật giữa đám gallery hào nhoáng, đầy những bức tranh khổ lớn vẽ mái ngói lô xô nhái phong cách Bùi Xuân Phái hoặc vẽ người đội nón ngoẹo mặt theo kiểu Thành Chương, trên cùng dãy phố.
Chỉ có một người khách du lịch mặc quần cộc đeo ba lô cao nghệu đang ngơ ngáo ngắm nghía. Những tấm ảnh lớn đóng khung bày kín ba mặt tường còn trên kệ là hàng xấp ảnh nhỏ kiểu bưu thiếp. Vân liếc qua như để tìm xem ảnh của mình ở đâu rồi ngó qua bức bình phong nhìn vào gian trong. Ông chủ đi vắng, chỉ có cô nhân viên mặt mũi nhẹ nhõm đi ra tiếp nàng. Nói chuyện với cô thì cũng dễ chịu đấy, nhưng nàng thích tiền hơn. Hỏi han thêm vài câu xã giao nữa, nàng bước ra vỉa hè.
Nắng trải trên những viên gạch đỏ kẻ chéo khấp khểnh. Sao một đường phố trung tâm lại có thể lưu giữ những tàn dư của một thời Hà Nội buồn tẻ như những viên gạch này nhỉ? Vân còn đang oẳn tù tì lựa chọn giữa hai hiệu kem nổi tiếng chỉ cách nhau vài số nhà thì điện thoại của nàng rung lên. Một số lạ nhưng đẹp, dãy số tượng trưng cho hành động “san bằng tất cả”!
- A lô, Thái Vân nghe.
- Bắt quả tang đi shopping một mình mà không gọi em nhé!
- À, Phương hả? - Vân dáo dác nhìn ngang dọc, cô gái đang gọi cho nàng chắc phải ở đâu đó quanh đây. Chắc cô ta lại đi với một vệ tinh nào đấy và tiện tay dùng điện thoại của anh ta gọi trêu nàng.
- Hi hi, em ở hàng kính cơ mà!
Nàng quay lại nhìn vào cửa hàng kính thời trang và thấy ngay Hạnh Phương, cô con gái của bà chủ công ty nàng, đang đứng tươi cười trong bộ váy yếm bò nhí nhảnh. Thấy Vân đã nhìn ra mình, Phương duyên dáng gỡ cặp kính màu hồng đang thử ra khỏi mắt và kéo tay người đứng cạnh. Vân không có ý định bước vào cản trở việc cô chủ làm điệu với… vệ tinh nên chỉ giơ tay chào và tỏ ra hết sức thân thiện tươi tỉnh. Chợt nụ cười của nàng kém rạng rỡ đi một chút khi ánh mắt nàng lướt sang anh chàng tháp tùng Hạnh Phương. Anh chàng đầu đinh quần túi hộp lúc sáng cũng đang hết sức thân thiện và tươi tỉnh cười với nàng.
Chỉ vào đồng hồ ra hiệu như mình có hẹn, Vân giơ tay vẫy vẫy chào Phương và cất bước sang bên kia đường. Nàng lẩn vào đám người xếp hàng mua kem đông nghịt. Nàng đã thừakinh nghiệm với cái trò làm bộ làm tịch gọi người quen khi đang đi với đàn ông rồi! Chắc chắn người quen ấy sẽ đóng vai một mảnh vải xanh nhợt nhạt làm phông nền, hoặc cái bậc vàng sang trọng để người gọi leo lên, tuỳ vào hoàn cảnh. Hoàn cảnh của nàng lúc này có lẽ là cái phông nhợt nhạt thôi. Lại còn cả cái gã vệ tinh của Phương nữa chứ. Vân chẳng thấy thú vị gì khi phải gặp lại kẻ ngồi cạnh “con chuột chết” cả buổi sáng ấy. Hẳn là cái gã non choẹt đó phải hãnh diện ghê gớm vì đã được người đẹp Hạnh Phương… hạnh tới.
Dẹp gã vệ tinh ra khỏi đầu, chống nạnh để ngăn đám người đang chen lấn lố nhố không ụp thẳng những túi giấy đựng kem lên người mình, Vân len vào trước quầy. Nàng dõng dạc nói với bà bán hàng mặc áo trắng vạt sau xẻ giữa theo đúng kiểu đồng phục của mậu dịch viên thời bao cấp:
- Cho cháu một đậu xanh một cốm!
Cầm hai que kem lách ra khỏi đám đông, nàng chậm rãi cắn lần lượt mỗi que một miếng, chẳng bận tâm đến chuyện tránh để kem rớt trên áo. Hôm nay nàng mặc quần jeans với áo sơmi carô cũ rộng thùng thình, đến cả đôi giày vải cũng bạc phếch, chẳng có gì phải nghĩ ngợi cả.
Thong thả đi một vòng con phố với những toà nhà bách hoá, cửa hiệu sách ngoại văn và gallery, cuối cùng thì Vân cũng thanh toán hết hai chiếc kem. Nàng dừng lại chờ đèn xanh cho người đi bộ để sang đường. Chưa đến 3 giờ chiều, ánh nắng tràn trên vỉa hè, dội lên đầu đám người dạo phố cuối tuần. Vài mươi phút đi bộ làm nàng cảm thấy khá nóng nực.
Vân còn đang phân vân xem có nên phanh cúc chiếc sơmi carô sờn tay ra không thì một đám con gái sành điệu lướt qua chỗ nàng đứng, mấy chiếc váy hai dây điệu đàng phô những cặp vai trắng nõn và những đôi dép cao gót làm phần hông sau của các cô nâng lên đầy khiêu khích. Một nỗi ghen tị trào lên khiến nàng bực bội. Cởi phăng chiếc áo carô buộc ngang người, mặc kệ ánh mắt của những người vừa dừng đèn đỏ đổ dồn về phía mình, nàng hất mặt đi sang đường trong một bộ dạng khác hẳn. Vòng hông chao đảo nhịp nhàng theo những bước dứt khoát của đôi chân dài. Chiếc áo hai dây màu vàngđất hợp với mái tóc ngắn tỉa loe xoe nhuộm nâu của nàng kinh khủng! Và chẳng cần đến đôi guốc gót nhọn dựng đứng như chiếc ghế đẩu kia, nàng vẫn cao ngang mấy cô ả đang vênh váo đi phía trước, cuộc đời đẹp thế đấy.


Nhà hàng Rochelle hôm nay đông đặc biệt. Ô tô sang trọng đỗ san sát. Bãi để xe máy cũng đầy rẫy những chiếc xe ga đời mới. Vân cua một vòng điệu nghệ trên chiếc Vespa màu “tro của hoa hồng” và dựng chân chống ngay trước mũi một đám Spacy, @ hợm hĩnh. Dù chỉ trị giá 6 triệu đồng kể cả công tái tạo sắc đẹp và hàn khung inox, “tình yêu mini” của nàng trông có phong cách và sang trọng hơn hẳn những chiếc scooter trị giá mấy ngàn đô dán đề can chống xước kia!
Hất mái tóc và chỉnh lại chiếc nơ trang trí bên hông bộ váy màu hồng nâu gợi cảm, nàng rút một chiếc phong bì trong túi xách và bước những bước kiêu hãnh về phía cửa, tà váy quấn quýt vờn lấy cặp chân dài, đôi sandal cao gót khiến những bắp thịt săn chắc như được tôn lên. Vân mỉm cười. Nàng không có gương mặt thật sự nổi bật, nhưng thân hình của nàng thì hẳn ối kẻ phải ghen tị.
Nhanh nhẹn leo qua mấy bậc cấp, tiến đến trước mặt cô dâu chú rể, nàng ngắm nhìn bộ váy suông màu trắng trang trí bằng những đoá hồng cuộn từ lụa và dải khăn tơ hờ hững trên vai cô dâu, vờ dằn dỗi:
- Ai cũng tự lo váy cưới như mày thì tao chết đói… Nhưng mà thôi, xí xoá cho mày... Chúc hai người trăm năm hạnh phúc!
Đan cười dịu dàng nắm tay Vân lắc lắc rồi khẽ nghiêng mặt đưa tay giới thiệu nàng với chồng. Anh chàng nở nụ cười thân thiện, lên tiếng cảm ơn bạn vợ và nhã nhặn mời nàng tự nhiên nhập tiệc. Vân cũng lịch sự rút lui để nhường chỗ cho những đợt khách tiếp theo, nàng bỏ phong bì vào chiếc hộp hình trái tim có ghi chữ “Nhà gái” đặt ngay lối đi rồi bước tới bên bàn cầm đĩa chọn đồ ăn. Thức ăn có vẻ ngon, đầy phong vị nước Nga và biển cả, tôm hấp và cá hồi hun khói đỏ au, salad Nga nhiều màu, những miếng mực tẩm bột rán vàng rộm cùng một khay đầy những lát bánh mì đen kèm theo phô mai trắng và trứng cá muối xanh đỏ.
Lấy kẹp gắp mỗi món một hai miếng, Vân cầm đĩa đi lòng vòng tìm gặp đám bạn đại học. Cũng không có nhiều người lắm vì một số đã đi nước ngoài hoặc vào Nam làm việc. Gã Tố “tồ” như nhảy nhổm lên khi thấy nàng. Vừa làm điệu bộ lật vẩy tay áo, Tố vừa giả giọng phim Hồng Kông léo nhéo:
- Đại sư tỷ giá lâm.
Lũ con trai xung quanh cũng vờ vịt hô hào:
- Đại sư tỷ cát tường!
Vân cười ngất, nàng phẩy tay theo kiểu của các vị thái hậu trong phim:
- Tồ “tồ” bình thân. Các khanh bình thân.
Tố “tồ” nhón một miếng cá hồi trong đĩa của nàng rồi cười hì hì:
- Trông đại tỷ càng ngày càng… nạc ra. Ngon ngon là!
- Nạc ra, mỡ ở lại chứ gì - Vân lăm le giật lại miếng cá trên tay Tố - Lâu lắm không tụ tập rồi đấy nhỉ? Tố dạo này vẫn làm cho Silvermoon chứ?
- Vưỡn tỷ ạ. Em bắt cơ sở cách mạng với một nữ đồng chí ở đấy rồi. Mai phục lâu dài chờ thời cơ là… lá la....
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Trái Đất Tròn Và Ngày Gặp Lại Không Nước Mắt
» Con Trai Tỉnh Lẻ Say Gái Thành Phố Full
» Yêu Đi Để Còn Chia Tay Full
» Hoàng Hậu Lọ Lem Full
» Thằng Người Gỗ Full
1234567»
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Kho ứng dụng Android,Tải game haywap tải game
U-ONC-STAT
Xoá Quảng Cáo

XtGem Forum catalog