- Cậu để tớ đi mua thuốc cho, vào trong kia đi!
Thanh máy móc lắc đầu rồi đi dọc hành lang. Những sự kiện liên tiếp xảy ra trong một khoảng thời gian quá ngắn đã đem đến cho chàng quá nhiều đau khổ. Với chàng, đây là một cơn ác mộng.
* * *
Vài ngày sau, cơn ác mộng vẫn chưa chấm dứt. Không tỏ ra hoảng loạn hay kích động, Vân giữ một vẻ u uất đau đớn. Bác sĩ vẫn phải cho nàng dùng thuốc an thần. Buổi trưa, nàng nằm mê mệt. Ông Túc sau khi mang thêm tiền cho Thanh chi dùng trong viện cũng đã quay về cơ quan. Hạnh Phương xuất hiện trước mặt Thanh đúng lúc đó.
- Em nghe bố nói, anh đã đưa đơn thôi việc, có phải vậy không?
Thanh không gật cũng không lắc đầu, chàng lặng lẽ chỉ ra hành lang và nhanh chóng khép cửa lại. Khi đã ở ngoài khuôn viên bệnh viện, chàng mới lên tiếng:
- Bây giờ không phải là lúc nói chuyện đấy nữa Phương ạ. Hôm trước anh đã nói rõ với em rồi.
- Vậy bây giờ anh xoay xở ra sao? Chị Vân thì bị như thế, tiền đâu mà…
- Anh tự lo được. Cảm ơn em.
- Em xin lỗi, hôm ấy em quá giận - Hạnh Phương sụt sịt.
Thanh nhìn gương mặt lúc nào cũng như một diễn viên kịch của Hạnh Phương, khẽ lắc đầu. Hôm qua, một tuần kể từ sau buổi nói chuyện của chàng với cô ta, chàng đã xin nghỉ việc.
Mọi chuyện bắt nguồn từ mối quan hệ thân thiết của mẹ Hạnh Phương và mẹ chàng. Hai người thường nói vui là sẽ làm thông gia của nhau. Trước khi gặp Vân, chàng cũng nghĩ rằng tình cảm tương đối nhạt nhẽo với Hạnh Phương sẽ có thể phát triển thành một cái gì đó cao hơn tình cảm anh em, một thứ gần như tình yêu. Thậm chí chàng cũng không quá ngần ngại khi để bà Hạnh Nhu giới thiệu cho chàng một công việc tốt ở công ty của ông chồng cũ, tức là bố Hạnh Phương. Việc Hạnh Phương đột ngột “lơ” Thanh đi khiến chàng cảm thấy khá áy náy nhưgn chàng đã cố gắng rất nhiều trong công việc và không để ai chê trách. Sau đó, khi đến với Vân, cảm giác áy náy đó cũng đã phai dần. Chỉ tới những ngày gần đây, Hạnh Phương gặp lại và đột nhiên thấy thích chàng, mọi chuyện mới trở nên phức tạp.
Tuần trước, chàng đưa mẹ về quê viếng mộ các cụ bên nhà ngoại, bà Nhã rủ cả mẹ con Hạnh Phương cùng đi. Trưa hôm đó, bà đã đòi vào một khu du lịch sinh thái câu cá ven đường để tạo điều kiện cho Phương và Thanh nói chuyện riêng. Trong chòi câu cá vắng vẻ, Phương đã nói rằng cô ta yêu chàng, rằng cô ta đã sai lầm khi bỏ rơi chàng, rằng côta muốn được làm con dâu mẹ chàng(!). Thanh đã nhẹ nhàng nhưng kiên quyết từ chối. Kể cả khi Hạnh Phương dùng nhan sắc và gia sản để quyến rũ, chàng vẫn không thay đổi. Bực tức, cô ta đã tuyên bố rằng chàng là đồ lợi dụng và thề sẽ làm cho chàng phải hối hận.
Một tuần qua, những chi tiết nhỏ trong công việc của chàng thường xuyên bị xét nét bắt bẻ. Từ trước tới nay, có một quy luật là Thanh rảnh rỗi nghĩa là mạng của công ty hoàn toàn ổn định và an toàn. Thế nhưng cấp trên giờ đây lại kêu ca về việc chàng rảnh rỗi. Là một kỹ sưchuyên về bảo mật, Thanh làm việc rất thận trọng. Cấp trên thấy vậy lại cho rằng chàng chậm chạp. Và khi chàng nói ra ý định viết phần mềm bảo mật riêng để phù hợp với đặc thù công ty, họ đã gạt đi. Chàng biết, mình đã trở thành cái gai trong mắt ông Bảo Thăng, quyền giám đốc và là bố Hạnh Phương. Ngay cả thói quen đi xe Vespa của chàng cũng bị nêu ra châm biếm giữa cuộc họp. Đến hôm nay, sau một trận lôi đình của ông Thăng nhằm vào chàng vì mấy ngày nghỉ phép đột xuất, Thanh đã đưa đơn thôi việc.
Hạnh Phương vẫn khóc mãi không thôi. Tiếng nấc và những giọt nước mắt của cô ta khiến Thanh bất nhẫn, chàng ngồi xuống bên cạnh cô ta trên chiếc ghế đá hẹp, cô ả được thể ngả hẳn vào vai chàng. Thanh quay mặt sang phía khác và nhích người ra nhưng vẫn không rời chiếc ghế đá. Chàng nói nhỏ:
- Em nín đi.
- Anh nói anh không giận em đi đã.
- Ừ, anh không giận em đâu – Thanh nói như cái máy, mắt vẫn nhìn miên man về phía góc vườn hoa. Ở đó có một gia đình bệnh nhân, người đàn ông bế đứa trẻ nựng nịu trong khi bà vợ bóc quýt và đút từng múi cho chồng.
- Anh nói không giận nhưng không thèm nhìn mặt em - Hạnh Phương thút thít, giọng sũng nước.
Thanh quay lại nhìn Phương, giơ tay nắm hờ vào bàn tay đang vò nát mảnh giấy ăn và cố mỉm cười với cô ta như trước đây chàng vẫn làm. Nụ cười cuối cùng trước khi thực sự bước vào cơn ác mộng!
* * *
Nhà ga đông nhốn nháo, những con người lúc nào cũng vội đang chen lấn trong hàng hoặc bồn chồn bên đám túi hòm lỉnh kỉnh, mùi quần áo lạ mùi hành lý trộn với tiếng loa cùng tiếng người léo nhéo tạo thành một thứ tác động tổng hợp chẳng dễ chịu gì cho thần kinh. Một cô gái trẻ ăn mặc đơn giản nhưng sang trọng đang thơ thẩn dạo quanh sảnh rộng. Do có trục trặc kỹ thuật, chuyến tàu đi miền Nam của cô sẽ chuyển bánh chậm khoảng nửa tiếng đồng hồ. Mải mê vào cuốn sách hướng dẫn du lịch Lonely Planet, cô suýt nữa va phải một người.
- Xin lỗi chị.
Người phụ nữ xách túi giả da mặc chiếc áo khoác tối màu đang vịn vào tường vẻ mệt mỏi, chiếc khăn bằng dạ quàng kín tai và kiểu ăn mặc già dặn thì hoàn toàn xa lạ, nhưng những lọn tóc nâu lỉa chỉa của người này làm cô gái cảm thấy ngờ ngợ…
- Vân, có phải mày không?
Cái đầu quàng khăn dạ quay lại. Một gương mặt xanh mét nhưng quen thuộc, không biết có nên gọi là đang cười.
- Mày bị cảm hay sao mà mặt tái thế? Lại đằng kia ngồi đi.
Quá ngạc nhiên vì sự xuất hiện của Đan, con bạn mới hôm trước còn chat với nàng từ London, Vân không còn sức để làm gì khác. Nàng buông mình xuống chiếc ghế nhựa. Lạnh toát.
- Thấy sao rồi? – Đan sờ lên trán bạn, rút khăn giấy khẽ thấm mồ hôi đọng trên đó rồi dợm đứng dậy – Mày ngồi đây để tao ra kia mua hộp dầu.
Vân đưa bàn tay rã rời ngăn Đan lại, thều thào:
- Thôi, không cần đâu. Tao đỡ hơn rồi.
- Không được, mày tựa vào người tao, mình ra kia tìm chỗ nào dễ chịu hơn để ngồi. Phải uống cái gì nóng nóng…
- Đừng, để tao ngồi yên cho đến lúc lên tàu đi. Tao trúng gió thôi, lên tàu ngủ một giấc là khỏi ấy mà.
Không bắt Vân đi và cũng không đi ra ngoài nữa, Đan hỏi một chị đứng tuổi ngồi ở gần đó để mượn hộp dầu xoa lên thái dương, lên cổ cho bạn. Hơi dầu ấm sực làm nước mắt Vân giàn giụa. Nén cơn đau âm ỉ để ngồi thẳng dậy, nàng nhìn Đan hỏi bằng giọng bình thường nhất:
- Sao giờ này mày lại ngồi đây? Bỏ học về đi chơi với chồng hả?
Đan cười không trả lời mà lại hỏi ngược nàng. Vân cũng cố nặn ra một nụ cười méo mó. Nàng quàng lại cái khăn lên đầu để tránh một cơn xúc động:
- Sắp sửa có cái lễ động thổ khởi công trong khu kinh tế Lao Bảo, công ty nhận tổ chức, sếp phái vào đấy làm.
- Làm chỗ này vẫn ổn chứ hả? Sao tao thấy mày xanh thế?
- Tốt lắm mày ạ. Còn mặt mũi tao thế này, chẳng qua là vì vội đi không trang điểm thôi. Mà mặt tao thì mày biết rồi đấy, thiếu son phấn một cái là bạc ra ngay.
- Ừ, chắc là vì trúng gió nữa. Thế là mày đi tàu Thống Nhất chuyến 11 giờ à?
Vân gật đầu. Nàng nhìn vẻ quý phái trên gương mặt hồng hào của Đan, khẽ nhói lên một nỗi đau ghen tị.
- Thực tập với Yvonne de Philbert thế nào? Sao về sớm thế?
- Xong hết rồi mày ạ. Có muốn ở người ta cũng kiên quyết đuổi về.
- Thế mày định đi đâu? Sài Gòn, Huế hay Đà Nẵng? Sao không đặt vé bay lại đi tàu thế hả? Mà nãy giờ tao không thấy chồng mày?
- Mày toàn hỏi một tràng như thế thì tao biết trả lời thế nào – Đan lắc đầu, thoáng cười – Tao đi Huế, sau đó sẽ đi tiếp Đà Nẵng. Đi chơi một mình thôi. Chồng để ở