Old school Easter eggs.
Wap đọc truyện hay
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trời giá rét lạnh lẽo.

Kỳ quái, rõ ràng mùa đông còn chưa đến, vì sao cô lại có cảm giác lạnh như băng, lạnh đến rùng mình?

Mạnh Thiên Bình đứng bên mép đường cái, nhìn đèn neon nhấp nháy trên cửa vào quán bar, cảm giác thật lạnh lẽo.

Cô thề cả đời chưa từng làm chuyện gì xấu, vì sao ông trời lại muốn phạt cô thế này?

Làm việc bảy năm, công ty tự nhiên đóng cửa, ông chủ gian lận ôm tiền bỏ trốn, hại cô mất đi công việc, mất đi tiền lương làm việc vất vả một tháng còn chưa nhận, còn làm cô thân là kế toán của công ty bị triệu đến viện Pháp lý điều tra, rồi mấy tên đầu gấu bị ông chủ giật tiền truy mắng.

Rốt cuộc cô đã chọc trúng ai, vì sao lại gặp chuyện xui xẻo thế này? Cô rõ ràng cũng là bên bị hại mà? Vì sao lại đối xử với cô như thế?

Hai tháng vừa rồi, cô không ngừng tự hỏi chính mình, nhưng thủy chung không tìm ra đáp án. Cho nên cô chỉ có thể nhủ thầm với bản thân, an ủi mình là ông trời có mắt, một ngày nào đó sẽ trả lại sự trong sạch cho cô, làm cho mọi thứ đến với cô thật thuận lợi.

Nhưng ngay hôm kia, cô bắt đầu hoài nghi liệu ông trời có mắt thật không? Nếu thật sự có, vì sao lại làm cho em trai đang cùng làm việc kiếm tiền chia sẻ gia kế với cô bị tai nạn xe cộ, bên kia sai rành rành ra đấy mà vì mình bị thương nên người nhà bắt đền cô bồi thường số tiền thật lớn, nếu không thì kéo nhau ra tòa giải quyết.

Không có nhân chứng, bên kia lại làm to chuyện lên, cảnh sát trực tiếp nói cho cô, nếu không muốn lãng phí thời gian và tiền bạc không phân rõ thắng bại trên tòa, đơn giản nhất là giải quyết mọi thứ bằng tiền.

Giải quyết mọi thứ bằng tiền?

Nói nghe thật là dễ, nếu cô có tiền, cô đã dùng tiền để giải quyết hết, vấn đề là ngay cả phí sinh hoạt cô còn chưa trang trải nổi, lấy đâu ra một trăm vạn trả cho đối phương.

Ba cô mất vì bệnh, mẹ vì công việc mà mất đi tay phải, công ty cô đang làm việc bị đóng cửa đột ngột, liên lụy đến cô phải làm nhân chứng, rồi cộng thêm tai nạn xe cộ của em trai này làm cô thấy tuyệt vọng quá.

Sĩ Ngạn là hy vọng của mẹ và cô, không chỉ vì em ấy hiếu thuận, lúc còn nhỏ, vừa thông minh lại vừa tình cảm, mà còn vì hai năm nữa thôi em ấy sẽ tốt nghiệp học viện Y Khoa, là người có thể khiến những kẻ coi thường gia đình cô phải xấu hổ, chứng minh nhà họ Mạnh cũng là kẻ có chí!

Nhưng một khi Sĩ Ngạn bị người ta khởi tố, thậm chí thua kiện phải ngồi tù thì hết thảy sẽ tan tành.

Không được, cô tuyệt đối không được để chuyện này xảy ra, cô nhất định phải kiếm được một trăm vạn, cho dù phải bán mình đi nữa, cô cũng phải kiếm đủ.

Quay về chính mình đang đứng ở đường cái nhìn ánh đèn neon lóe ra từ quán bar, cô nhắm mắt lại, hít sâu hạ quyết tâm, dứt khoát kiên quyết dợm chân bước đi

"Ping ".

"Két!".

Tiếng còi ô tô vang lên, còn có tiếng lốp xe trượt dài trên mặt đường nhựa rít vào tai cào xé màn đêm Đài Bắc, lưu lại cảm giác đáng sợ làm tim người ta đập thùm thụp.

Dịch Tử Xá ngồi trong xe nắm chặt tay lái, sắp thở không nổi, anh quả thật không tin được số mình xui xẻo như vậy, vấn đề hạnh phúc cả đời còn chưa giải quyết xong, thiếu chút nữa đã cuốn vào tai nạn xe cộ mất mạng.

Hừ, tháng này có phải tháng đại hung của anh không vậy? Sao lại suy đến mức này? Cô gái đứng chắn trước xe anh mới là bà điên đó, hoặc là mù rồi, chứ không sao lại đột nhiên lao ra, thật là đáng giận!

Nổi giận đùng đùng đẩy cửa xe bước xuống, anh dùng hết sức đóng rầm cánh cửa lại, thể hiện chính mình giờ phút này đang cáu đến mức nào.

"Ê, có muốn chết thì nhảy từ mái nhà xuống đi nha, chạy đến chắn trước xe người khác, tự sát thì cũng đừng hại người ta chứ?".

Anh đi ra đằng trước xe, trừng mắt rít gào với cô gái đang ngã quỵ dưới mặt đất. Nếu vừa rồi không nhanh chân, không đủ minh mẫn, anh đã trở thành tội phạm ngộ sát, hừ hừ!

Cô gái ngồi dưới đất, cúi đầu, không nhúc nhích không phản ứng, giống như bị dọa ngây người ra.

Dịch Tử Xá nhăn mặt nhăn mày trừng cô, đồng thời xem xét khoảng cách giữa cô và xe anh, đoán vừa rồi chắc mình không đụng trúng cô ta, vì anh không cảm giác thấy mình đụng vào cái gì cả, cũng không nghe tiếng va chạm.

Vậy cô ta làm sao thế nhỉ?

"Ê, không cần giả chết!".

.......

"Ê, cô điếc hay câm hả, không nghe tôi nói với cô sao?". Anh lại gào lên.

Đối phương vẫn không có phản ứng, nhưng bả vai bắt đầu run lên, như đang khóc.

"Này, cô khóc sao?". Anh nghi hoặc.

Không thể nào?

"Cô khóc cái gì hả? Người khóc phải là tôi mới đúng! Tự nhiên bị bà điên vọt ra ngoài đường chắn trước xe thiếu chút nữa phát bệnh thần kinh mà chết, rốt cuộc là ai chọc ai chứ? Cô...".

Hừ, sao cô ta không động đậy gì hết vậy, chẳng lẽ điếc thật? Nên mới không nghe còi xe anh nhấn?

Không đúng, không nghe thấy ít nhất cũng thấy đèn xe chứ, chẳng lẽ còn mù nữa? Không thảm như vậy chứ?

"Ê này, đứng lên đi, đừng tưởng giả chết là không có việc gì nữa".

Cô vẫn không nhúc nhích ngồi dưới đất, bả vai lại càng run rẩy mạnh hơn.

"Đáng chết!". Dịch Tử Xá nhịn không được nguyền rủa ra tiếng, chẳng lẽ anh đụng trúng cô ta rồi, làm cô ta bị thương, vết thương đang đau đến chết nên cô ta mới khóc?

Trừng mắt nhìn cô gái một lúc lâu, anh nổi giận đùng đùng mắng một tiếng. "Hứ, tôi đúng là xui xẻo!".

Xoay đó anh xoay người, đưa tay, nháy mắt liền bế bổng cô lên, cô bị bất ngờ, sợ hãi kêu thành tiếng.

"A! Không cần! Buông tôi ra, tôi ".

"Cô im miệng cho tôi!".

Anh rống lên, cô lập tức bị dọa câm như hến, hai mắt to tròn đẫm nước, kinh hoàng nhìn anh, không dám lộn xộn nữa.

Tốt lắm, ít nhất anh xác định cô ta không mù, ừm, cũng không điếc, anh trào phúng nghĩ.

Anh mở cửa xe ra, ném cô vào trong ghế phụ, đóng sầm cửa lại, lại lần qua ghế lái, khởi động, nhấn chân ga, nháy mắt xe đã phóng ra ngoài, hướng tới bệnh viện.
Mạnh Thiên Bình cứng đờ cả người ngồi ở ghế phụ không dám động đậy, sợ đến nỗi giọng cũng bị đông lạnh không dám kêu lên.

Người đàn ông này muốn đem cô đi đâu? Anh ta muốn làm gì cô đây? Có lẽ cô nên hỏi là, ông trời còn muốn tra tấn cô đến mức nào mới bằng lòng bỏ qua?

Cô thật sự không hiểu rốt cuộc mình đã làm chuyện xấu gì Thiên Lý không dung được, để ông trời phải trách phạt cô.

Cô đã chấp nhận thỏa hiệp đến quán bar bán thân không phải sao? Vì sao ông trời còn làm cô suýt chút nữa bị xe cán, còn bị chủ xe lưu manh bắt lên xe, không biết đi đến phương nào.

Cô không muốn oán trời trách đất, nhưng cô thật sự sắp không chống đỡ nổi nữa, sắp điên mất.

Nước mắt không tự chủ được nhanh chóng tràn ra vành mắt, sau đó chảy xuống hai má, từng giọt rơi trên mu bàn tay, một giọt, hai giọt, ba giọt

"Sao, cô còn diễn kịch Quỳnh Dao đến bao giờ nữa? Không cần khóc!". Dịch Tử Xá đột nhiên rống lớn, tâm tình siêu cấp khó chịu.

Rõ ràng anh mới là người vô tội, không chỉ bị cô ta dọa đến phát bệnh tim mà còn lãng phí thời gian của anh đưa cô ta đi bệnh viện, cô ta còn khóc cái gì nữa, làm như anh là tên khốn nạn hại cô ta không bằng, thật là đủ kỳ quái!

Mạnh Thiên Bình giật mình co rúm lại phía cửa xe, nhanh chóng đưa tay chùi nước mắt, nhưng dù cô có chùi thế nào, ba giây sau nước mắt lại chảy ra đầm đìa, hoàn toàn không khống chế được. ...
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Trái Đất Tròn Và Ngày Gặp Lại Không Nước Mắt
» Con Trai Tỉnh Lẻ Say Gái Thành Phố Full
» Yêu Đi Để Còn Chia Tay Full
» Hoàng Hậu Lọ Lem Full
» Thằng Người Gỗ Full
1234567»
Bài viết ngẫu nhiên
» Trái Đất Tròn Và Ngày Gặp Lại Không Nước Mắt
» Truyện Teen - Lớp Học Siêu Quậy
» Truyện Teen - Phải Lấy Người Như Anh
» Yêu Phải Cô Nàng Bán Thân Full
Tags:
Kho ứng dụng Android,Tải game haywap tải game
U-ONC-STAT
Xoá Quảng Cáo