pacman, rainbows, and roller s
Wap đọc truyện hay
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Trước mắt anh dần dần loại bỏ năng lực của từng đối thủ có thể thu mua lại Viễn Đông, cuối cùng dừng lại ở hai cái tên: Công ty thương mại Thắng Thiên của Tô Mục Hâm và Công ty quốc tế Hoa Quân của Lưu Hán Tống Khai. Hai công ty này cũng là hai công ty có máu mặt làm mưa làm gió trên thị trường mậu dịch. Nhưng mấy năm trước, thời điểm công việc mua bán của Hoa Quân gặp phải nguy cơ, Viễn Đông đã giúp hắn từng bước vay trợ thoát khỏi nguy hiểm, do đó khả năng là Lưu Hán Tống Khai không lớn. Vậy người có khả năng làm việc này nhất chính là Tô Mục Hâm. Lão Hồ Ly! Vi:CảnửangàymớihiểuđượcchỗnàynónóicáigìT_____________T.Cổphiếurồilàmăncôngtykhóhiểudãman(.Đúnglàđauđầu.ChỗnàyVichỉcóthểlàmđúngđến85

Mấy phút đồng hồ sau, Lăng Khiên mở mắt ra chăm chú nhìn trần nhà chốc lát, sau đó ngồi ngay ngắn trở lại, nọi khốc hoặc cùng phiền não trong mắt hoàn toàn biến mất. Anh gọi điện cho Lý Duệ, bảo anh chú ý thị trường chứng khoán của Thắng Thiên, lại để cho ngân hàng thân quen hỗ trợ quản chế biến hóa tài chính của Tô Mục Hâm. Cuối cùng, anh rút điếu thuốc gọi điện cho Lưu Hán Tống Khai hẹn buổi tối ăn cơm.

Ở thành phố G mua bán hành nghề, Viễn Đông cùng Thắng Thiên có thể cho là thực lực tương đối ngang bằng, mà Hoa Quân thì yếu hơn một chút. Do đó hiện tại anh cần một đồng minh.

An bài tất cả thỏa đáng xong, anh nắm điện thoại xoay xoay hai vòng, sau đó gọi điện cho Lục Tư Triết, anh ta vẫn như cũ tắt máy. Từ sau khi trở về, anh ta vẫn không hề lộ mặt, điện thoại thì tắt, trong nhà thì không có ai. Mặc dù bình thường tiểu từ này hia biến mất cả nửa thắng hoặc hai mươi ngày trời, nhưng mà Lăng Khiên lại cảm thấy có cái gì đó không đúng. Anh không thể nói là tại sao, nhưng trong lòng cảm thấy hoang mang rồi loạn, sợ rằng bạn mình đã gặp chuyện gì đó không may.

Buổi tối cùng Lưu Hán Tống Khai ăn cơm, không nói gì thực chất là đang tính chuyện tình, chẳng qua là tự ôn chuyện, nói chuyện với nhau vô cùng vui vẻ. Cuối cùng Lưu Hán Tống Khai nói: “Lăng Khiên, tôi biết được hiện giờ Viễn Đông hoặc chính cá nhân anh đang gặp phiền toái, nhưng mà chỉ cần chỗ tôi giúp được cái gì thì tôi nhất định sẽ làm hết sức.”

Lăng Khiên cười gật đầu. Anh biết Viễn Đông đã tìm được đường lui.

Lăng Khiên lái xe về nhà, tắm rửa qua đã tới nửa đêm. Cả ngày nay anh không hề liên lạc với Đồng yên, không biết tại sao khi nghĩ đến Viễn Đông đang gặp nguy, anh lại không có dũng khi nghe giọng cô. Anh sợ rằng khi mình nghe thấy giọng nói mềm nhẹ của cô thì nhất thời không thể nhịn được sẽ nói hết mọi chuyện ra cho cô biết, nói rõ cho cô tình cảnh khốn khổ hiện giờ của mình.

Cho đến sau khi cùng Lưu Hán Tống Khai gặp mặt, thần kinh của anh mới khẽ buông lỏng một chút. Bàn tay anh nắm chặt lấy điện thoại ngây ngốc chốc lát sau đó anh nhắn tin cho Đồng Yên.

“Em đã ngủ chưa?”

Cơ hồ trong nháy mắt tiếng chuông điện thoại của anh vang lên.

Lăng Khiên khẽ thở dài một hơi, đè nén lại tâm tình rồi nhấn nút nghe.

“Alo? Tại sao trễ như vậy anh mới về nhà? Hôm nay anh bận nhiều việc lắm sao?”

Nghe giọng nói quan tâm, lo lắng hỏi han của cô, Lăng Khiên nằm thẳng người ở trên giường, dịu dàng nói: “Buổi tối anh có bữa tiệc. Không phải anh đã nói em không cần chờ điện thoại của anh rồi hay sao? Tại sao lại không nghe lời thế hả?”

Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng cười khanh khách nói: “Không nhận được điện thoại của anh thì em không ngủ được.”

Lăng Khiên cũng cười, vẻ mặt từ từ buông lỏng, ngữ điệu cũng hơi khàn: “Bây giờ có thể ngủ chưa?”

Đồng Yên ngoan ngoãn gật đầu, lại nghĩ tới anh không nhìn thấy vội nói: “Vâng. Anh mệt lắm phải không? Thanh âm còn khàn khàn mệt mỏi nữa.”

Anh cười cười nói: “Anh không mệt. Chú Đồng khôi phục có tốt hơn không?”

“Vâng, ba em rất tốt. Chiều hôm nay ba còn ra ngoài đi câu cá, thế là bị mẹ em mắng cho một trận, lúc ăn cơm tối vẫn còn đang giận kia.”

Anh cười khẽ hai tiếng, vuốt vuốt mi tâm níu: “Thật ra đi ra ngoài một chút thì cũng tốt hơn. Em theobên phụng bồi chú Đồng là được mà.”

Cô nghe giọng nói mệt mỏi mà vô lực của anh thì rất đau lòng: “Anh cũng nghỉ sớm một chút đi. Sáng sớm ngày mai sẽ đỡ hơn nhiều, đừng để mệt mỏi quá.”

Lăng Khiên quay đầu đi thở phải một hơi, giọng nói vo cùng ôn nhu: “Được rồi. Em cũng ngủ sớm đi. Hôn anh một cái đã nào.”

Đồng Yên đỏ mặt, hướng phía loa hôn chụt một cái.

Lăng Khiên cười khẽ một trận, rồi khàn khàn nói: “Yên Yên, anh rất nhớ em.”

Lòng Đồng Yên rất đau, cô dịu dàng đáp: “Em cũng rất nhớ anh. Hai ngày nữa em sẽ trở về.”

Lăng Khiên nhắm mắt trầm mặc một hồi mới nói: “Không cần. Em ở bên ba em một vài ngày nữa đi. Hai ngày nữa anh sẽ tới thăm em.”

Cúp điện thoại, Lăng Khiên trợn mắt nhìn trần nhà đến ngẩn người. Anh nhớ tới sủng vật nhỏ nhắn của mình, mỗi khi trời tối lúc mất ngủ anh đặc biết nhớ tới cô luôn ở bên chăm sóc anh. Nhưng mà hiện giờ anh đang phải đối mặt với một trận đáng ác liệt, hơn nữa còn không biết rõ thực lực của đối phương ra sau, vì vậy anh không thể nào để cô ở bên mình được. Anh hi vọng trong lòng cô anh chính là một người mãnh mẽ mà tốt đẹp như thế.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại topkute.net chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chương 44: Anh em như tay chân
Lăng Khiên trở lại thành phố G đến ngày thứ năm thì mới liên lạc được Lục Tư Triết. Lúc ấy là gần nửa đêm, sau khi gặp khách hàng xong anh đang lái xe chạy trên đường trở về nhà, gọi điện cho Lục Tư Triết thì nháy mắt điện thoại được bắt máy. Lăng Khiên sững sờ rồi mới lên tiếng.

“Tư Triết, tiểu tử nhà ngươi vừa mới đi lêu lổng ở đâu thế hả?”

“Khiên, trong tay cậu bây giờ còn bao nhiêu tiền?” Giọng nói Lục Tư Triết khàn khàn lợi hại và lộ ra mệt mỏi tột độ.

Lăng Khiên nhíu mày, dồn sức đánh tay lái và dừng xe lại bên đường, trầm ổn mở miệng: “Cậu bây giờ đang ở đâu?”

Lục Tư Triết dừng lại hai giây rồi nói ra tên quán rượu.

Nửa tiếng sau, Lăng Khiên tiến vào một quán rượu, đẩy cửa thì thấy trên một ghế salon, Lục Tư Triết bộ dạng tiều tụy không chịu nổi, đầu anh tràn ngập lửa nóng. Anh cố đè nén tức giận đi vào, ngồi xuống bên cạnh Tư Triết, giằng lấy chai rượu trong tay bạn sau đó lấy cái mắt kính trên bàn trà đeo vào cho Tư Triết rồi trầm giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì thế hả?”

Lục Tư Triết cố gắng ngồi dậy nhưng hiển nhiên anh đã uống không ít, thân thể vô lực tựa vào ghế salon, cổ áo mở rộng ra, quần áo vô cùng nhăm nhúm, cả người chán chường đến rối tinh rối mù.

Anh kéo ống tay áo Lăng Khiên làm động tác hút thuốc lá.

Lăng Khiên đốt một điếu thuốc đưa cho bạn, và đốt cho chính mình một điếu.

Lục Tư Triết cúi đầu hút thuốc lá, một điếu rất nhanh hết, anh buông thõng mí mắt, trong mắt là thê lương cùng đau đớn vô tận. Anh nói: “Khiên, tôi đang nợ tiền.”

Lăng Khiên ngơ ngác xong mới mấp máy môi hỏi: “Thiếu bao nhiêu?”

Lục Tư Triết khoa chân múa tay, biểu thị số mười lăm. ...
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Trái Đất Tròn Và Ngày Gặp Lại Không Nước Mắt
» Con Trai Tỉnh Lẻ Say Gái Thành Phố Full
» Yêu Đi Để Còn Chia Tay Full
» Hoàng Hậu Lọ Lem Full
» Thằng Người Gỗ Full
1234567»
Bài viết ngẫu nhiên
» Con Trai Tỉnh Lẻ Say Gái Thành Phố Full
» Yêu Đi Để Còn Chia Tay Full
» Hoàng Hậu Lọ Lem Full
» Chuyện Tình Đêm Mùa Hạ Full
» Hoàng Tử Online - Kawi
12345»
Tags:
Kho ứng dụng Android,Tải game haywap tải game
U-ONC-STAT
Xoá Quảng Cáo