Đồng Yên muốn gật đầu, nhưng lại bị anh nhìn như vậy mà lạnh hết cả sống lưng. Một lát sau quay đầu sau một bên, không trả lời anh.
Tiếu Diệc Trần nhìn bộ dạng luống cuống của cô, tối tăm trong mắt dần dần tản đi. Một lát sau khóe miệng loan loan, thở phào một hơi, đưa tay xoa xoa khuôn mặt cô nói: “Yên nhi, nếu như là hắn ta, anh sẽ không buông tha em đâu. Có lẽ rời xa anh em có thể yêu người khác, nhưng người kia nhất định không phải là Lăng Khiên, bởi vì… Em hận hắn! Bất kể em sống cùng với hắn là vì trả thì anh, cũng là trả thù hắn. Yên nhi, anh tin em sẽ trở về bên anh.”
Bên bờ sông ánh đèn sáng rực, Đồng yên lặng lẽ đứng trên cầu, hai tay chống trên lan can ngửa đầu nhìn bầy trời đêm đầy sao mà trong đầu trống rỗng. Câu nói kia của Tiếu Diệc Trần như là một quả bom, đem suy nghĩ vốn đã khong yên bình của cô vỡ ra từng mảnh.
Anh ta nói cô hận Lăng Khiên. Anh ta nói rằng bây giờ cô sống cùng Lăng Khiên là bởi vì để trả thì anh ta đã từng làm cô đau khổ.
Thật sự có phải như vậy không? Cô chưa bao giờ có ý nghĩ hận anh, cô vẫn cảm thấy cô đối với anh là áy náy. Hơn nữa mấy ngày trước cô thậm chí có cảm giác cô đã động tâm với anh rồi.
Nhưng mà Tiếu Diệc Trần lại nói: “Nếu nhu không phải là em hận hắn, em làm sao có thể lúc vẫn còn yêu anh mà tiếp nhận hắn. Như vậy rõ ràng là em muốn nhìn thấy hắn đau khổ. Đây không phải trả thù thì là cái gì?”
Anh ta còn nói: “Em hãy tự hỏi lòng mình xem. Nếu như không phải là trả thù, trong lòng em không cách nào đáp trả lại hắn. Tại sao lại có thể thản nhiên như vậy mà tiếp nhận hắn đối với em thật tốt?”
“Lúc gặp hắn em cảm thấy phiền não hay là ngọt ngào?”
“Muốn rõ ràng cảm giác và suy nghĩ của mình, em đừng làm trái với tâm ý của mình. Xem lại xem cảm giác em đối với hắn rốt cuộc là gì.”
Đồng Yên đưa tay đặt lên ngực, nhắm mắt lại, trong lòng hiện lên một cái tên. Mấy phút đồng hồ sau, cô cười khổ một cái. Nghĩ đến Lăng Khiên, trong lòng cô không hề thấy phiền não nhưng cũng không có ngọt ngào, rất bình tĩnh, bình tĩnh giống như nghĩ tới một người xa lại vậy.
Chuông điện thoại di động vang lên, cô thấy hiện lên một cái tên, thật lâu vẫn không có nhúc nhích.
“Không nên làm trái với tâm ý chân thật của mình.”
Qua thật lâu, cô tắt điện thoại. Giờ phút này, tâm ý chân thật của cô chính là không muốn nhận điện thoại của anh ta.
Hết chương 15.
Chương 16: Yêu một cách hèn mọn
Editor: VitaminB2
Lúc này, Lăng Khiên đang đứng dưới nhà trọ của Đồng Yên, nhìn điện thoại bị cô ngắt, anh cau chặt chân mày. Anh không chút do dự gọi lại lần nữa. Trong mắt anh tràn ngập tức giận, cầm chặt điện thoại, nổi điên lên đi đi lại lại trước xe ô tô.
Cô dám ngắt điện thoại của anh.
Cô dám ngắt điện thoại.
Mười mấy phút đồng hồ sau, Lăng Khiên gọi điện cho Thiến Thiến thì được cô nói cho rằng buổi tối Tiếu Diệc Trần đến đón Đồng Yên đi ăn cơm. Tất cả tức giận đều hóa thành kinh hoàng cùng luống cuống. Anh dựa vào một bên xe lấy một điếu thuốc lá ra hút, ánh mắt gắt gao nhìn vào căn phòng tối trên tầng kia, ngón tay không tự chủ mà run rẩy.
Anh không thể nghĩ ra bọn họ đã đi nơi nào. Cô vì sao lại không nghe điện thoại của anh? Tại sao lại tắt điện thoại? Tất cả anh đều không dám nghĩ.
Suốt một đêm Đồng Yên cũng không trở về.
Đồng Yên ngồi một mình bên bờ sông suốt cả đêm, gần sáng mới lái xe trở về nhà, lại thấy chiếc xe thể thao màu bạc cùng một thân anh cao ngất quen thuộc. Nhìn bộ dạng cúi đầu cô đơn của anh và những tàn thuốc rơi đầy đất, cô cảm thấy nơi nào đó trong lòng hung hăng đau một cái. Cảm giác đau nhói rất rõ ràng. Cô dừng bước, nhìn khuôn mặt nhìn nghiêng tiều tụy không chịu nổi của anh mà khốn hoặc. Nếu như là cô hận anh, nếu như là cô trả thù, thì khi nhìn thấy bộ dạng này của anh, lẽ ra cô phải cảm thấy rất vui mới đúng chứ? Nhưung vì sao trong lòng cô lại khó chịu như vậy?
Lăng Khiên nghe thấy tiếng động, ngơ ngác một chút mới ngẩng đầu lên. Nhìn thấy bóng dáng xinh xắn anh đã chờ cả đêm kia mà lòng anh run run, vừa vui mừng lại vừa luống cuống.
Đi mấy bước tới trước mặt cô, anh vươn tay đặt lên đầu vai cô. “Em…” Hút thuốc cả một đêm, giọng anh rất khàn. Dừng lại một chút anh mới hỏi tiếp: “Em buổi tối đi đâu vậy?”
Đồng Yên có chút sợ sệt nhìn anh, nhìn thấy đáy mắt anh có lo lắng và bối rối, lòng cô lại run lên một cái nữa.
Lăng Khiên nhìn vẻ mặt mờ mịt của cô mà trong lòng nhói đau, không nói gì thêm, cởi áo khoác của mình ra khoác cho cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô, anh cất giọng khàn khàn nhưng ôn nhu: “Trước tiên lên nhà đã. Em cẩn thận kẻo bị cảm lạnh.”
Đồng Yên bị anh ôm đi vài bước, đột nhiên dừng lại, xoay người và có chút vội vàng cách xa mấy bước, sau đó cô trả lại áo khoác cho anh có chút bối rối nói: “Em có thể tự mình đi được. Đi thôi.”
Trong mắt Lăng Khiên đột nhiên hiện lên một tia đau đớn. Anh chế trụ cổ tay cô, vẻ mặt dần dần trở nên mờ mịt không rõ.
“Đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Đồng Yên quay lưng về phía anh, hốc mắt từ từ đỏ lên.
Lăng Khiên bước tới đặt tay lên bả vai cô thì thấy hai mắt cô đã rưng rưng, hơi ngẩn ra. Anh đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô ôn nhu hỏi: “Hắn nói với em chuyện gì vậy? Hắn yêu cầu em trở lại bên cạnh hắn sao?”
Đồng Yên không nói bất kỳ câu nào, giống như con mèo nhỏ bị chấn kinh mà không ngừng lắc đầu.
Lăng Khiên thở dài một hơi, mỉm cười, ôm cô vào lòng rồi nhẹ nhàng vỗ lưng cô, vuốt ve đỉnh đầu cô nói thật nhỏ: “Đừng khóc, Yên Yên. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói cho anh biết đi, để anh giải quyết.”
Đồng Yên chôn chặt mặt vào ngực anh, lệ không ngừng chảy ướt đẫm áo anh. Nghe giọng nói trầm thấp của anh mà lòng cô từ từ dãn lỏng ra. Một lúc sau, cô đưa hai tay ôm lấy eo anh hỏi khẽ: “Anh có cảm thấy rằng em đang trả thù anh không?”
Anh nghe thấy cô nói vậy rõ ràng là sửng sốt tột độ, cúi đầu nhìn hai mắt đã sưng vù của cô mím môi, ánh mắt trở nên sắc bén dị thường. Một hồi lâu sau anh mới nhàn nhạt mở miệng: “Hắn nói với em như vậy à?”
Cô ở trong ngực anh khẽ gật đầu một cái, nước mắt vẫn không ngừng tuôn.
Lăng Khiên cảm thấy được thân thể gầy gò của cô run rẩy mà cảm thấy đau lòng vô cùng, lại đem áo khoác của mình khoác lên người cô nhỏ giọng nói: “Em cho là như vậy?”
Đồng Yên ngẩng đầu lên đáng thương nhìn anh, trong mắt là sự luống cuống.
Anh cúi đầu, tựa trán mình vào thán cô cười nói: “Nha đầu ngốc! Chỉ vì mỗi việc đấy mà một đêm em cũng không về nhà à?”
Rồi anh lại xoa tóc cô, ôn nhu nói: “Tối rồi em đã đi đâu?”
“Bờsông.” Giọng cô lộ ra chút ủy khuất.
Trong mắt anh nhu tình ngày càng đậm và còn lộ ra tia đau lòng rất sâu: “Sau này muốn trốn anh phải đi tới nhà trọ nào đó. Dù thế nào em cũng phải chú ý đến an toàn của mình. Biết không?”
Đồng Yên cắn cắn môi nhìn anh, trong mắt hiện lên sự cảm động: “Anh không tức giận sao?”
Anh cắn cắn lên chóp mũi cô: “Có tức giận. Anh rất tức giận. Hận là không thể treo ngược em ngốc nghếch lên cây dùng roi mà đánh.”
Đồng Yên mím môi cười cười, mắt tiếp tục chôn trong ngực anh, sau đó đưa tay lên ôm lấy cô anh nói nhỏ: “Em mệt quá.”
Lăng Khiên nhìn cô đánh trống lảng mà lắc đầu cười khẽ, đáy mắt anh đều là sủng nịnh, rồi anh nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng cô, đem áo khoác choàng lên người cô rồi bước nhanh về phía thang máy....