Bạn đang đọc truyện tại
Nó đi lên lớp đã thấy Trang ngồi ở chỗ rồi . Nó bước xuống chỗ .
- xin lỗi Trang nhe do mình có việc nên thất hẹn, bỏ cậu một mình - nó ân hận hối lỗi .
- hihi không có gì đâu , mà lúc trưa mình thấy cậu đi với chàng hoàng tử của trường lại còn vào phòng vip nữa , cậu và họ có quan hệ gì vậy - Trang hỏi nó vẻ tò mò .
-Trời, cậu bảo cái ông vịt quay Thiên Nam là hoàng tử ý hả - nó cười nghiêng ngả.
- cậu be bé mồn thui, bọn trong trường mà biết bạn gọi hoàng tử của chúng nó là vịt quay ,chúng nó xé xác cậu đó - Trang tỏ vẻ lo lắng .
- hihi mình biết rùi- nó cười xuề .
- mà cậu có quan hệ gì với anh Nam vậy - Trang tò mò điều tra nó .
- mình là em gái anh ấy - nó thản nhiên .
- hả. . . .- cô bạn há hốc .
Nó vội vàng bịt mồm cô bạn.
- cậu là bạn thân mình ,mình với nó thui chứ , cậu nhớ giữ bí mật đó, không là cậu biết tay tớ - nó dọa nạt .
Cô bạn gật đầu lia lịa rùi chỉ cái tay mà nó đang bịt mồm Trang . Nó hiểu ý bỏ ra . Đúng lúc chuông vào lớp cũng reo . . . . Ai lại về chỗ người nấy . . .
hôm nay là chủ nhật nó hẹn Trang đi công viên chơi .
Do hồi hộp vì đây là lần đầu tiên từ khi nó về Việt Nam . Nó đi từ rất sớm . Hôm nay nhìn nó rất dễ thương . Nó mặc một bộ váy trắng tinh , nhìn rất thuần khiết . Với khuân mặt vốn đã đẹp, giờ nó chỉ trang điểm nhẹ nhàng lại càng nổi bất thêm . Mái tốc dài ngang lưng nhẹ tung bay trong gió .
Nó đeo thêm một chiếc túi hình thỏ bông rất xinh xắn . Đôi giầy búp bê trông nó lại càng dễ thương . Nó đang đứng ven hồ để đợi Trang . Không có gì làm , nó bắt đầu ngó nghiêng tìm thú vui, chạy khắp nơi.
Đột nhiên :
. . . . . . . . .bụp. . . . . . . .
Nó do mải ngó nghiêng mà đâm vào đâu đó .
-UI da ...huhu mình đâm nhầm vô cột điện rùi , cứng quá - nó vừa xoa đầu vừa than vãn.
- tôi không phải cột điện đâu, tránh ra cho tôi đi- cậu ta bực tức nói .
Nó bây giờ mới ngẩng mặt lên .
" woa. . Anh ta cao dữ , chắc cũng tầm 1m80 . " Nó thầm nghĩ .
- ơ thế không phải cột điện à , may quá - nó cười vui vẻ .
- tránh ra- cậu ta quát làm nó giật mình .
- tôi không tránh đó - ," hứ cái đồ hách dịch , còn lâu ta mới tránh nhá" nó nổi tính bướng bỉnh .
- tránh- cậu ta quát lớn .
- không- nó bướng bỉnh.
Hắn tức giận , nhưng đột nhiên lại cười gian manh khiến nó cũng phải nổ gai ốc.
Hắn khẽ nhếch mép :
- có phải cô thích tôi không mà muốn kéo tôi lại, muốn gây ấn tượng với tôi à -
- cái. . .cái ..gì? Tôi. . .tôi . . Thích . .anh . .- nó sôi máu.
- đúng - hắn thản nhiên chọc , không hiểu sao nhìn thấy bộ mặt nó hắn lại muốn trêu chọc .
- cái...gì? Đúng cái đầu anh đó. Thứ như anh dù cho không tôi cũng không thèm - nó cãi bằng được cái ý nghĩ hoang đường kia .
Nó lấy trong túi sách ra 1 cuốn sổ+ cái bút và viết viết gì đó . Xong xuôi nó dán tờ giấy vô lưng hắn rồi rút ra trong ví 2 tờ 500 nghìn .
- Đây là tiền bo, tạm biệt - nó vẫy tay chào và bỏ đi .
Hắn với tay ra sau và lấy tờ giấy :
"HÀNG ĐÃ QUA SỬ DỤNG"
Hắn mặt đỏ gay vì tức, bị nó chơi xỏ . Nhưng đột nhiên khuân mặt hắn lại dãn ra và nở một nụ cười .
_ Nó đang vui vẻ đợi Trang đến.
- Thiên Linh, xin lỗi bạn mình có việc bận lên đến muộn- Trang mồ hôi túa ra .
- không sao đâu, mà bạn ngồi đây nghỉ đi mồ hôi nhễ nhại hết rồi nè - nó lấy giấy lau mặt cho Trang .
Cô bạn chỉ biết cười trừ .
Nó và Trang quyết định sẽ đi chơi khắp nơi .
Sau một trận đi chơi đã đời, cuối cùng hai cô nương cũng chịu về nhà để chuẩn bị cho ngày mai đi học . . .
Một ngày mới lại bắt đầu.
Vẫn như hàng ngày vẫn những tiếng kêu . Tiếng tiếp đất ngon lành tiếng khóc tùm lum .
Dường như mọi người trong căn biệt thự này đã quá quen với những tiếng kiểu này nên chỉ lắc đầu cười trừ.
Tại trường :
- Helu.., em yêu- nó vui vẻ bước xuống chỗ và không quên chào Trang một tiếng .
- hi, you- Trang cũng vui vẻ trả lời.
Nó và Trang vui vẻ nói chuyện đến tận khi chuông reo.
Nó vẫn thực hiện cái nghĩa vụ cao cả là " đi đánh cờ với chu công ".
_ Rầm_ :
Cánh cửa lớp bị đạp tung ra làm nó giật mình mất giấc ngủ . Nó không hiểu kẻ nào to gan lại giám phá hủy giấc ngủ của nó và việc học của cả lớp.
"Ôi không", nó đang nhìn thấy cái gì thế này. " có phải quỷ, không phải hơn cả quỷ, thế thì là gì? Tất nhiên đó là hung thầm mà đã bo cho 2 tờ 500 nghìn.
" Chẳng lẽ hắn tìm nó trả thù sao " nó thầm nghĩ mà mặt méo xệch.
Hắn ta lạnh lùng đi thẳng xuống cuối lớp .
Nó cảm thấy lạ .
"Tại sao cái lớp này lại im re thế này, học sinh trong lớp vẫn ngồi nguyên, con trai thì tỏ ra e dè ,con gái thì ánh mắt sáng rực nhưng cũng không giám biểi hiện rõ lắm . Cô giáo thì càng lạ thay cứnhư đã quá quen với việc này vẫn tiếp tục giảng bài mà không đả động gì đến hắn hết . Hắn có phải học sinh mới không, hắn là ai " Đó là tất cả những suy nghĩ đang vây quanh cái đầu của nó .
Nó cúi gầm mặt xuống không muốn bị hắn nhìn thấy .
Hắn đi thẳng xuống chỗ cạnh nó ngồi xuống khiến nó muốn vỡ tim luôn .
May thay hắn không để ý đến nó mà cũng cúi xuống ngủ luôn .
Nó thở phào nhẹ nhõm và cũng đi vào giấc ngủ.
- ê Linh dậy đi , hết giời rồi - Trang gọi nó dậy sau khi hết giờ được 5 phút rồi .
Nó uể oải ngồi dậy chớp chớp mắt nhìn quanh thì trong lớp giờ còn mỗi mình nó .
Nó chỉ biết cười trừ . Đột nhiên điện thoại nó reo .
-Alô- nó trả lời.
< anh tìm em khắp căntin rùi ,em ở đâu vậy hả ..> anh hai nó hét ầm trong điện thoại .
- em đang ở trong lớp -
< nhanh xuống phòng ăn nhanh anh chờ > anh nó ra lệnh rồi cụp máy luôn.
Nó thở dài rồi nhanh tay kéo Trang xuống căn tin.
Nó đang đứng ở trước cửa phòng Vip .
Trang ngơ ngác hỏi nó:
- Bạn kéo mình xuống đây làm gì -
- Đi ăn thôi trưa rồi - nó thản nhiên trả lời .
- Nhưng bàn ăn ở bên phía kia mà , sao lại đến phòng vip làm gì ? - Trang vẫn không hiểu cái mô tê gì .
- ừ thì ăn ở đây- nó vẫn rất thản nhiên.
- Nhưng chỗ này không vào được đâu , đây là chỗ của hội học sinh đó - Trang lo lắng.
- hi thế mình sẽ dẫn bạn vào nhe -
Nó và Trang đứng ngoài thì thấy tiếng trong phòng vọng ra:
- Vương Anh ơi ! Mày đi mấy tháng mà anh thấy mày khác hẳn - ông huy vẹt lên tiếng hỏi .
- vẫn thế khác gì đâu - Vương Anh lạnh lùng nói.
- Hình như mày qua đó đi nắng nhiều mà tóc vàng hoe vậy - huy vừa nói vừa ti toe xờ xờ tócVương Anh .
. . . . . . . . . .
nó lôi tuột Trang vào mà Trang thì vẫn ú ớ .
Nó mở cửa bước vào .
" mình có hoa mắt không vậy ta, nó đưa tay ra dụi dụi mắt .
Ở 1 góc khác của phòng cũng có người vô cùng ngạc nhiên .
" là cô ta đúng không, đúng chính là cô ta " Vương Anh thầm nghĩ.
- lại gặp cô rồi - Vương Anh nhếch mép nói.
- hơ tôi đâu có quen anh đâu ,đừng có nhận vớ nha - Nó giả nai .
Ở trong phòng có 6 người há hốc mồm bây giờ mới bừng tỉnh.
- Hai đứa quen nhau à - ông Huy vẹt tiếp tục lên tiếng.
- không em có quen hắn đâu, làm sao mà em quen được tên khĩ đột này chứ - nó vênh mặt lên hùng hổ nói .
-Cô. .cô -Vương Anh tức điên người .
" hứ .muốn đấu với chị à không dễ đâu " nó bắt đầu sụt sùi.
-Trang ơi mình sợ khỉ ..huhu .- nó lay lay tay Trang làm lũng .
Cô bạn nó chả biết làm gì , lúng ta lúng túng .
-Hai ơi cứu em mới ,huhu hai gọi người nhốt con khỉ vàng này vô sở thú đi,em sợ lắm huhu- nó nước mắt ngắn nước mắt dài làm lũng....