Những tháng ngày sau đó tưởng chừng đã kéo rèm, che giấu mọi ánh nắng của Quang Anh. Cho đến khi cậu thoát khỏi ngôi trường đó. Và thật may mắn là cậu đã không gặp lại Đường Thi trong những năm cuối đời học sinh.
****************
- Tổng giám đốc!
Tiếng thư kí vang bên tai khiến Quang Anh giật mình. Anh vừa nhớ lại những năm tháng học sinh và không khỏi rùng mình. Trong tay anh là bản hồ sơ của : Trần Đường thi. Nhìn cái tên này anh lạnh toát mồ hôi. Sao tự dưng thấy bất an vậy? Đang nghĩ xem có nên cho cô ta vào công ti không?
- Cho cô ta vào đi.
Thư kí đi ra ngoài và một lúc sau cánh cửa được mở ra.
Đường thi bước vào. Phòng của Tổng giám đốc thật rộng lớn. Nó lớn hơn văn phòng của bố cô nhiều. Nhưng tất nhiên là những người như bố cô có thể thừa tiền xây những căn phòng lớn hơn thế này gấp ba lần. Rồi cô kéo ghế ngồi đối diện với vị tổng giám đốc. Anh ta không nhìn cô. Trong tay anh ta vẫn cầm bản hồ sơ của cô. Có vẻ như là rất ấn tượng đây.
- Chào ngài tổng giám đốc.
Cuối cùng thì Quang Anh cũng chịu ngẩng đầu lên nhìn Đường Thi. Chết tiệt! Sao bao nhiêu năm qua cô ta lại xinh đẹp đến kiều diễm thế này chứ? Suýt chút nữa là anh không nhận ra cô ta rồi.
Đường Thi cũng bất giác giật mình. Là anh ta. Sao lại gặp nhau vậy? Đúng là trái đất quay tròn. Đường thi quan sát Quang Anh. Mẹ kiếp! Anh ta đẹp trai dã man tàn bạo thế này thì làm sao cô chịu nổi. Còn đẹp hơn cả Mac vệ sĩ của cô nữa. Được rồi! Cô thừa nhận là mình có hơi bị "say" một tí. Chỉnh lại tư thế thôi.
- Thơ nhà... à nhầm! Đường Thi. Theo như hồ sơ của cô thì cô yêu cầu một công việc nhẹ nhàng và có lương tạm ổn?
Sh*t! Cô ta tưởng mình là bà hoàng chắc? Làm gì có công việc nào nhẹ nhàng mà lương cao? Đúng là trơ trẽn, lại còn dám yêu cầu anh nữa chứ. Tốt nhất là nếu cô ta chịu giặt đồ lót cho anh thì anh còn có thể xem xét lại.
Đường Thi mỉm cười e thẹn mà không cần để ý xem người đối diện cần một "túi nôn" cỡ XXL và yêu cầu nó không bị thủng.
- Hi hi, vâng ạ!
Quang Anh cố giữ cho mình thật bình tĩnh rồi nói:
- Tôi cũng nghĩ cô muốn như vậy nên đã bố trí một công việc hết sức nhẹ nhàng cho cô.
Đặc biệt, nếu lúc nào quá độ có thể xả tuỳ ý mà không cần phải chạy đường dài.
Mắt Đường thi vội vàng sáng rực lên, công việc gì mà hay vậy chứ?
- Tốt như vậy sao?
- Phải.
Rồi Quang Anh gọi thư kí vào dặn dò:
- Dẫn cô Đường Thi đây xuống cho bác Thanh giao việc.
Cô thư kí trẻ nhìn Quang Anh khó hiểu rồi lại nhìn Đường thi. Nhìn là biết đây là một tiểu thư rồi, sao có thể làm công việc của người dọn vệ sinh wc chứ?
- Giám đốc...việc này...
Quang Anh biết Cô ta dịnh nói gì vội chặn họng lại. Anh sao có thể để cô thư kí xinh đẹp của mình làm hỏng kế hoạch được:
- Là do cô Đường Thi đề nghị.
Đường thi vẫn ngây ngô không biết gì về "công việc nhẹ nhàng" của mình. Cô vui mừng đứng dậy khoác tay thư kí ra khỏi vănphòng, vừa đi vừa nói:
- Phải! LÀ tôi đề nghị đấy. Đi xem công việc của tôi nào.
Quang Anh không quên nói với theo:
- Chúc cô lao động vui vẻ nhé?
Và rồi anh nói thêm vế sau, nói rất nhỏ:
.........................................................
Bạn đang đọc truyện tại WapHay.Xtgem.Com chúc các bạn vui vẻ
..............................................................
Chương 2 - Công việc nhẹ nhàng nhất mọi thời đại.
- AAAAAAAAA!!
Tiếng hét chói tai của Đường Thi xuyên thủng tầng không và thấu vào màng nhĩ của những người đứng ở vùng trung tâm áp thấp à nhầm... trung tâm tiếng hét. Cô thư kí cũng bà Thanh - quản lí công việc bịt chặt tai lại cứ như kiểu nếu nghe nữa là màng nhĩ sẽ "toạc" một tiếng dịu dàng vậy.
Đường Thi nhìn khu nhà vệ sinh rồi lại nhìn hai con người đang đứng trước mặt mình. Thật là quá quắt. Tên chết giẫm kia dám cho cô làm công việc này. Từ bé đến giờ ngay cả nhà vệ sinh ở nhà cô cũng không bao giờ đụng vào chứ đừng nói là của cái nơi này. Bây giờ cô đã bắt đầu thấy hối hận rồi. Tại sao lại không nghe lời bố cô trước khi cô quyết định bước chân vào đời chứ? Mà cái lí do thì là "con cần phải tự kiếm ra đồng tiền cho riêng mình" trong khi đó, sáng nay cô vẫn rút 3 triệu ở tài khoản của bố. Bố cô mà biết cô làm cái nghề này thì tuyệt đối sẽ san bằng cái công ti này, mà có khi là cả tập đoàn cũng được bố cô ủi phẳng phiu không chút gồ ghề ấy chứ. Cô nhìn bồn cầu, nhìn giấy vệ sinh. Ôi! Cô đã yêu bọn nó biết bao một khi cô có nhu cầu và giờ thì... Nếu có búa ở đây cô thề sẽ đập nát tất cả.
Đường thi quay sang phía hai con người kia nói:
- Tôi không thể làm ở đây được.
Bà Thanh lừ mắt nhìn cô. Cô ta chỉ là một nhân viên mới vào công ti, đứng dưới vạn người và không có quyền nêu ý kiến của bản thân.
- Giám đốc đã cho cô vào làm ở đây. Cô không được phép từ chối.
Rồi Đường Thi thấy cô thư kí đã ghé sát người mình lúc nào mà thì thầm:
- Chị cố gắng lên nhé? Đừng làm phật ý bác Thanh. Mọi người gọi bác ấy là "đại ma nữ" đấy.
Đường thi còn chưa kịp hốt hoảng thì phía đằng sau đã "pằng pằng" như AK47:
- Cô Lê Vân! Cô bảo ai "dại như chó dữ"?
Nhìn vẻ mặt khổ sở của Đường Thi, Lê Vân nói nốt câu cuối rồi mớichạy:
- Bác ấy còn mắc bệnh nghễnh ngãng nữa. Cẩn thận khi bị bác ấy hiểu lầm.
Nhìn dáng vẻ chạy không quay đầu của Lê Vân là Đường thi đã thấy đau khổ rồi. Cô mếu máo một góc:
- Bố ơi! Con muốn về nhà.
Bà Thanh đi được một đoạn mà không thấy ai đi cùng. Bà rõ ràng đã ra lệnh cho cô ta đi theo rồi cơ mà. Chẳng lẽ tai cô ta có vấn đề. Nghĩ đến đây bà vội lắc đàu thở dài. Bà đã bước vào cái tuổi 50 rồi mà chưa bao giờ mắc bện lặng tai. Giới trẻ bây giờ thật là "lắm tài nhiều tật" quá. Rồi bà quay lại chỗ Đường Thi vẫn đứng trân trân ở đấy. Cô ta đang làm cái quái gì thế không biết?
- Tôi vừa bảo cô đi theo tôi cơ mà?
Đường Thi nhìn bà Thanh mà trong lòng chỉ thấy hận tên Quang Anh kia. Hắn là đồ thù dai, có mỗi mấy cái chuyện trẻ con thời học sinh mà cũng nhớ mãi vậy sao? Cứ như cô có phải hơn không? Những khi buồn chỉ cần nghĩ đến cái bản mặt ngắn tũn của hắn khi bị mất chức là cô muốn cười cho ruột dài ra. Rồi là khi đại tiện có vẻ khó khăn, cô chỉ việc nhớ lại cái mông trắng ơn ởn đến rùng mình của hắn... vậy là có bao nhiêu cũng tuôn hết ra. Đấy! Tại sao hắn không thể như cô? Đúng là óc ngắn. Có thế là cũng không biêt.
- Này Đường Thi. Nếu tai cô bị lặng như thế này thì tôi có thể lấy dáy tai cho cô.
Đường Thi như ngộ ra một chân lí sáng ngời. Đây chính là "thánh mẫu" sẽ phân phát những đồng Polime cho cô, sao cô có thể đắc tội được cơ chứ? Nghĩ vậy, Đường Thi liền giở trò của mình ra. Chỉ cần nịnh ma nữ bà bà này một tí biết đâu cô sẽ được giao cho công việc nhẹ nhàng và cuối tháng vẫn được những đồng lương dủ tiêu chuẩn thì sao? Còn tên Quang Anh. Mối thù này cô sẽ báo đáp sau. Cứ đợi đấy.
- Bác Thanh! Hì hì. Cháu đang suy nghĩ mà, đang suy nghĩ xem có công việc nào làm có thể giúp bác bớt nhọc được không?
Bà Thanh như hài lòng về những cái đấm nhẹ vào vai của Đường Thi và cả những lời mật ngọt như rót vào tai kia nữa chứ. Bà gật đầu:
- Thế đã nghĩ ra chưa?
Nhanh như cắt. Đường Thi vội vàng chụp lấy cơ hội....