- E hèm_ bả hắng giọng_ các em học sinh thân iu của cô. Hôm nay cô xin giới thiệu với các em một thành viên mới. bạn ấy vừa chuyển từ Anh về, mang trong mình 2 dòng máu châu Á và châu Âu. Vì thế bạn ấy vừa có sự sang trọng, quý phái của châu Âu, vừa mang sự zui zẻ, chất phác của châu Á. Cô chắc chắn bạn sẽ là một hot boy của trường ta, và…
Cả lớp gần như ngất xỉu. Cứ đà nì chắc bả zới thiêu tới mai muk cả lớp cũng không biết nhân mới là đứa nào lun we
- Thôi, đủ rồi đấy cô ạ_Một giọng nói vang lên từ ngoài cửa lớp_ cô sắp xếp giúp em chỗ ngồi đi ạ!
Cùng với giọng nói ngọt ngào ấy là một chàng trai cực kì cute và có tí cool bước vào. Cả lớp nhìn Quân(tên mem mới_kai nì là mình mỗi cherry biết thui! Mí đứa chưa ai biết hít ak) ik như thể vật lạ, à không, giống như một chàng hoàng tử (nó: mũi tẹt nữa_ Cherry: có nhầm không zị chài? Người ta từ châu Âu zìa đó, mui cao thí mồ muk kiu tẹt, bà nì đúng là…)
- Ak! Cô xin lỗi đã để em dứng đợi lâu hen!_bà cô dáo dác xung quanh và hướng mắt chằm chằm vào chỗ nó ngồi_ak! Em ngồi chỗ bạn Linh nhá
- Ah!!!!!!!! Thưa cô!!!!!!!!!!!!!!!!!!11 em……………_ nó đứng phắt dậy
- Em…muốn…nói…cái…j`….._ nó chưa kịp nói hết thì bà cô nhìn nó trừng trừng, nghiến răng ken két hỏi lại.
Hik! Nó sợ hãi xuống nước với bà cô. Bà nì muk giận ai là có ngày không còn răng để ăn cháo nữa đâu. Nó cố nở một nụ cười thật tươi và nói:
- Dạ không có j` ạ! E chỉ muốn nói là em rất vui khi được ngồi bên cạnh bạn ấy ạ.
- Uk! Vậy tốt_Quay sang Quân ta và nở một nụ cười duyên cùng giọng nói ngọt ngào_ Em về chỗ đi
Bà cô nhìn theo Quân đang bước đến chỗ nó. Mắt dán chặt vào người hắn và nở ra hình 2 trái tim bự tổ chảng. Cả lớp thấy bả không dạy bài nên sốt ruột, hối thúc:
- Cô ơi! Dạy nhanh y cô! Trễ giờ học oiz.
Bà cô dù đang rất tux giận (đang ngắm zai muk pị phá đám) nhưng phải thể hiện là 1 người cô tốt nên cũng dịu dàng đáp lại một nụ cười thật tươi và quay lên giảng bài. Nhưng chốc chốc bả lại quay xuống dưới làm duye^n, nheo mắt với Quân. thật đúng là…!
R…e…n…g…Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi làm cả lớp thở phào. Bà cô hắc ám tuy không đành nhưng phải ra đi tất nhiên không quên đánh mi bặt bặt và hôn gió với Quân trước khi “quay gót”. Bả vừa quay đi là cả đám kon gái của lớp và những lớp kề cũng bu quanh lấy Quân hỏi han rối rít:
- Bạn j` ơi! Bạn tên j` zạ?
- Anh ơi! A ở đâu zạ?
- Cho em xin sđt đi anh
- Anh có bạn gái chưa zạ?
- Blah…blah…
Nó đến điên mất với mí đứa hám zai. Ngay cả nhỏ Vân_ con bạn chí cốt của nó cũng xáp zô làm quen với hắn(Anh hùng khó thoát qua ải Mỹ Nam). Hứ! Có j` đáng để nhìn đâu chứ. Hắn chỉ là hơi đẹp trai tí xíu, hới học giỏi tí xíu thui muk làm j` zữ zạ chài? (hik! Một chút của “người” là kai mà người ta muốncũng không có đó ạ)
Nó lắc đầu ngán ngẩm tìm cách chui ra khỏi đám đông hỗn loạn ấy và tuôn ra ngoài. Ây da!!!! Không khí thiệt là mát mẻ. không hỉu tụi nó chui vào cái lỗ ấy để làm j` cơ chứ, chỉ vì một thằng con trai thui sao. Hik! Nó lò do bước ra canteen theo “tiếng gọi” của bao tử. Her her! Hum nay canteen cũng vắng teo. Phải oiz! Mí chị em gái đang xúm xít bên hắn thì làm sao có thì giờ để nghĩ đến chuyện ăn uống nữa. hì hì! Vậy cũng tốt, đỡ phải tốn công chen lấn xô đẩy để mua đồ. Giờ mới thất hắn đôi khi cũng có ích. Nào! Come on! Mua đồ ăn thui nào, nó nhào vào quầy hàng và kêu:
- Cô ơi! Bán cho con 1 ổ bánh mì, 1 bịch sandwich, 1 thanh chewing-gum, 1 bịch phồng tôm bự,…blah…blah…(Hik! Mua cho người hay cho heo ăn zị chài?)
Xong! Nó khệ nệ ôm mớ đồ lên bàn ăn. Phù…nhìn mí món đồ đã we đi mất. hehe! Giờ phút quan trọng nhứt đã đến. Xử thuiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii. Nó đang định nhào zô thì có tiếng nói của ai đó vang lên làm nó giật mình:
- Này! Bạn bè thế hả? bỏ mặc bạn mình trong lúc nguy cấp mà đi ăn ngon lành zị hả?
Nó ngước đầu lên. Không ai khác ngoài tên mới đến đang đứng nhìn nó cười nham nhở. Hứ! đang ở trong đó sao tự dưng lại chưa ra đay làm gì? Làm như quen biết lắm ak? Đang lúc nó nhăn nhó vì bị làm phiền thì một đám con gái chạy đến chỗ nó và hắn. Hik! Nó bị người ta chen lấn, đè bẹp một cách không thương tiếc. Ngộp thở! Thiếu oxi trầm trọng. Nó muốn ra, cố lách, cố lách nhưng không được. Tụi kon gái đang cố lách vào trong, không để trống một lỗ hở nào đến con kiến cũng khó lòng lọt ra nổi huống chi là nó. Hik! Nó muốn đi ra chứ có muốn tranh giàng tên ấy với mọi người âu muk không cho nó đi. Chen lấn! chen lấn! nó càng ngày càng bị đẩy vào gần hắn hơn, gần hơn …gần hơn nữa… nó đang cố giũ khoảng cách với hắn nhưng thật khó để sức của nó có thể chống chọi với hàng nghìn con người như thế.
5cm…
4,5cm…
4cm…
Bỗng từ đau xuất hiện một chị với thân hình quả lê đang chạy huỳnh huỵch tới đám đông vào gào lên:
- Tránh ra! Cho tên gạp mặt anh Quân_tên hắn_ thân iu của tôi tí đi nào! AnhQuân ơi! Em iu anh, a có thể làm bạn trai của em được không ạ?
Cả đám đông phì cười trước cảnh ấy. Chị ấy định chen zô nhưng không thể nào được, mọi người vẫn chen lấn không còn một chỗ hở. Rầm!!!! quá tức giận, chị đã xô đám đông một cách ngoạn mục. Và kết quả là cả đám ngã nhào không ngoại trừ nó và hắn. Nhưng… Hán và nó đang…mắt chạm mắt, môi chạm môi. Là bới vì hồi nãy khoảng cách giữ nó và hắn quá gần nê khi ngã, hắn đã bất ngờ bị xô ngã đè lên người nó.
1s…
2s…
3s…
Quân giật mình, lồm cồm bò zậy. nó cũng đỏ mặt, muốn tìm ra một lỗ nẻ nào đó mà chui zô chứ không thì ngượng chix mất. Nó đứng dậy. Xet…xẹt…xẹt… b ao nhiêu ánh mắt đầy lửa điện đang chiếu thẳng vào nó như muốn thiêu cháy nó ra thành tro bụi.Ak! phải là muốn cho nó biến mất khỏi kai thế giới nì không một dấu vết lun í chứ (hik! Kinh khủng we). Nó chạy thật nhanh, thật nhanh, tuy không biết là chạy đến đâu nhưng cũng phải chạy để trốn thoát khỏi cái vòng vây ấy. Một lúc sau nó phải dừng lại để…thở. Phù!...mệt quá! Chưa bao giờ nó phải chạy một mạch với vận tốc cỡ…100km/h (đừng đùa chứ bà tác giả, muốn biến kon người ta thành cái máy or quái vật hay sao muk biểu chạy zữ zị?)
Khi ngước mắt lên nhìn cảnh xung quanh thì…w…o…a….Nó tự hỏi không biết đây là cõi trần hay cõi tiên(hik! Có cần làm quá như zị không?). Mà quả từ trước đến giờ nó chưa thấy cảnh nào đẹp như vầy, nhất là ở trường của nó nữa, tại sao học đã được gần 3 năm rồi chứ ít ỏi j` mà nó không biết một chỗ Wonderful như thế này nhỉ? (Hik! Suốt ngày chỉ biết học, thư viện, ăn và ngủ thui chứ có biết j nữa đâu muk nói)Một bãi cỏ xanh mát nằm bên cạnh dòng sông.
Người yêu ơi, cỏ mềm đã héo khô.
Mặt hồ lá xác xơ, những con đường vắng sương mờ .
Từng bước chân, cuốn đi mùa thu xa lắm.
Để nỗi buồn, cứ thế đến bao giờ ?...
(cơn mưa tình yêu_Hà Anh Tuấn)
Bỗng có một giọng nói vang lên từ phía sau làm nó thoáng giật mình:
- - Làm gì mà có vẻ tức giận vậy hả cô nhox?
Nó tò mò ngước mắt nhìn lên. Đứng trước nó là một chàng trai dáng người cao kều cỡ 1m8, khuôn mặt thiên thần đang mỉm cười nhìn nó. Nhưng nó đang tức giận nên angel hay evil j` cũng mặc kệ, nó gằn giọng: ...