Ring ring
Wap đọc truyện hay
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Mấy phút sau ông chủ quán bưng tới cho cô
một tô mì bốc khói. Ngồi ăn được mấy miếng,
Sue lại bật khóc
- Có chuyện gì vậy? – ông ta hỏi
- Không có gì. Tại cháu cảm động quá! – Sue
vừa nói vừa lấy tay quẹt nước mắt – Thậm chí
một người không quen ngoài đường còn cho
cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cự cãi
đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà
còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu….
“bả” ác độc quá!!” – cô bé nói với người bán
mì…
Nghe Sue nói, ông chủ quán thở dài:
- Này cô bé, sao lại nghĩ như vậy? Hãy suy nghĩ
lại đi, tôi mới chỉ đãi cô một tô mì mà cô cảm
động như vậy, còn mẹ cô đã nuôi cô từ khi cô
còn nhỏ xíu, sao cô không biết ơn mà lại còn
dám cãi lời mẹ nữa?
Sue giật mình ngạc nhiên khi nghe điều đó.
“Tại sao mình lại không nghĩ ra nhỉ? Một tô mì
của người lạ mà mình cảm thấy mang ơn, còn
mẹ mình đã nuôi mình hàng bao năm qua mà
thậm chí mình chưa bao giờ tỏ ra quan tâm
đến mẹ dù chỉ một chút. Mà chỉ vì chuyện nhỏ
mình lại cự cãi với mẹ.
Trên đường về, cô thầm nghĩ trong đầu những
điều cô sẽ nói với mẹ:” Mẹ ơi, con xin lỗi. Con
biết đó là lỗi của con, xin mẹ tha thứ cho
con…”
Khi bước lên thềm, cô nhìn thấy mẹ đang lo
lắng và mệt mỏi vì đã tìm kiếm cô khắp nơi.
Nhìn thấy Sue, mẹ cô nói:” Sue, vào nhà đi
con. Chắc con đói bụng lắm rồi phải không?
Cơm nước mẹ nấu xong rồi, vào nhà ăn ngay
cho nóng…”. Không thể kiềm giữ được nữa,
Sue òa khóc trong tay mẹ.
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta dễ cảm kích
với những hành động nhỏ mà một số người
chung quanh làm cho chúng ta, nhưng đối với
những người thân thuộc, nhất là cha mẹ,
chúng ta lại xem sự hi sinh của họ như chuyện
đương nhiên…
Tình yêu và sự quan tâm lo lắng của cha mẹ là
món quá quý giá nhất mà chúng ta được tặng
từ khi mới chào đời.
Cha mẹ không mong đợi chúng ta trả công
nuôi dưỡng nhưng……
Liệu có bao giờ chúng ta quý trọng sự hy sinh
vô điều kiện này của cha mẹ chúng ta chưa?? 

người cha đưa cơm hộp

Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang
cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà
máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà
máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang
cơm hộp cho. Một phần là tiết kiệm, một phần
cơm cha nấu rất ngon.
Đồng nghiệp ăn thử cơm cha nấu, khen rất
ngon. Nhưng nó cảm thấy trong lời khen ấy, có
chút gì như khinh thường. Đúng vậy, khinh
thường. Một người cha chỉ biết nấu cơm, chỉ
biết chịu khổ chịu cực không biết cách hưởng
thụ cuộc sống. Phải chăng mẹ đã bỏ nó từ khi
còn bé tí để theo một người đàn ông khác vì
một người cha không có tiền đồ như vậy? Mẹ
có thể tìm lại được cho mình một người chồng
mới, nhưng nó thì không thể tìm lại cho mình
một người cha mới được.
Hai giờ chiều. Cha vẫn chưa đến. Không biết
làm gì mà cả ngày rảnh rỗi, chỉ là nấu ít cơm,
gần đây nấu cũng linh tinh nữa. Hôm qua
không có thịt, hôm kia 1 giờ chiều mới mang
đến. Hôm kìa quên cả cho muối. Đợi suốt cả
buổi chiều cha vẫn chưa đến.Bảy giờ tối, có
cuộc điện thoại từ sở cảnh sát gọi tới: “Bố anh
đang ở chỗ chúng tôi. Ông ấy lạc đường, mời
anh đến đón về”
Lạc đường? Cha làm sao mà lạc đường được?
Vừa đến sở cảnh sát, nhìn thấy cha vẫn cầm
hộp cơm. Thấy nó đến, cha vội đưa tới cho nó:
“Ăn cơm đi”. Cha đang làm gì vậy? Một hộp
cơm cầm đến tận bây giờ, lại cầm đến đây? Nó
đang muốn phát điên, thì người cảnh sát nói:
“Có người phát hiện ông lão này mồ hôi nhễ
nhại cứ đi đi lại lại, hỏi ông ấy đi đâu, ông ấy
nói không nhớ, hỏi nhà ở đâu, tên gì, cũng
không nhớ, thế là gọi điện cho chúng tôi, may
mà chúng tôi đã tìm thấy danh thiếp của anh
trên người ông cụ. Cha anh mắc chứng bệnh
đãng trí tuổi già, phải trông coi ông cụ, đừng
để ông ấy đi mất”.
Người cha đưa cơm hộp
Cha đã bị mắc bệnh đãng trí tuổi già?
Giờ nó mới biết, để đưa cơm hộp cho nó, cha
đã đi suốt cả buổi chiều trên con đường đó.
Cái bệnh đãng trí tuổi già đã làm cha quên mất
mình cần đi đâu, nhà mình ở đâu, mình là ai.
Nhưng vẫn đinh ninh nhớ đến con trai, nhớ
phải mang cơm hộp đến cho con trai. Cha bị
đói suốt cả buổi chiều mà vẫn giữ nguyên hộp
cơm. Hộp cơm đã nguội ngơ nguội ngắt, đưa
ra trước mặt nó.
Một người đàn ông đã trưởng thành như nó,
cuối cùng đã không kiềm chế được òa lên
khóc.
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Thơ tình: Nếu một ngàyem bỗng nói yêu anh
» Thơ tình : thương hoài ngàn năm
» Bức thư con gái gửi bồ nhí của bố
» 2 mẩu truyện ngắn về tình cha mẹ
Bài viết ngẫu nhiên
» 2 mẩu truyện ngắn về tình cha mẹ
» Bức thư con gái gửi bồ nhí của bố
» Thơ tình : thương hoài ngàn năm
» Thơ tình: Nếu một ngàyem bỗng nói yêu anh
Tags:
Kho ứng dụng Android,Tải game haywap tải game
U-ONC-STAT
Xoá Quảng Cáo