Tặng 2 người bạn của tôi: MÂY- LÊ QUÝ ĐÔN
….. vậy là họ đã tìm được khoảng trời hạnh phúc cho riêng mình. Họ cùng nắm tay nhau bước về phía tình yêu. Những kỉ niệm vui buồn đã lắng sâu trong kí ức. Những vui buồn mà Mai đã có với Duy giờ chỉ còn là đốm tro tàn trong gió để mỗi lần nhớ lại là 1 lần nuối tiếc trong Duy: “gặp nhau bất ngờ, yêu nhau bất chợt, chia tay nhanh chóng sau 7 tháng yêu nhau…3 năm sau gặp lại…hụt hẫng, hững hờ…” và niềm yêu dấu, động viên Mai về 1 tình yêu sau cuối. Tình yêu với nắng, với gió che chở cho loài hoa đồng nội. Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi, cuộc đời, năm tháng, nhưng mây kia vẫn cứ bay mãi về cõi xa xăm rong ruổi những cánh chim cùng làn gió. Tạm biệt mối tình đầu, hoa tóc tiên sẽ về với nắng, với gió, với bến đỗ bình yên. Đâu đây ko gian lại vang lên tiếng thơ “em làm sao quên anh” vỗ nhịp cho tình yêu của họ, chìm lắng vào giấc mơ thoảng lên màu hồng ấm áp, nhẹ nhàng giữa đồi hoa tóc tiên cùng nắng, cùng gió, cùng mưa….
Mối tình đầu của Mai thật đẹp. Đẹp vì đó là mối tình bất ngờ. Nó đến bất ngờ và đi bất ngờ. Mai và Duy biết nhau theo cái duyên trời định.1 cuộc điện thoại nhầm số của duy mở đầu cho cuộc tình.Qua sự nhầm lẫn ấy mà Mai và Duy trở thành bạn và rồi yêu nhau. Tình yêu ấy đẹp và hay. Họ chưa từng găp nhau nhưng họ yêu nhau qua giọng nói.Tình yêu thật kì diệu, thì ra con người có thể yêu nhau qua những điều đơn giản, từ ánh mắt, từ nụ cười.
Duy- mối tình đầu của Mai từ khi nàng 16 tuổi. Sự hồn nhiên trong tâm hồn thiếu nữ 16 làm rung động trái tim Duy, khiến chàng cảm thấy phải gắn bó suốt đời với cô gái này. Họ yêu nhau giản dị mà chẳng hề nhàm chán. Như người ta yêu nhau thì đến những nơi cảnh đẹp như công viên, thác nước… nhưng Mai và Duy gắn bó với nhau qua tin nhắn điện thoại. Họ yêu nhau phẳng lặng như thế, họ thấy tình yêu vẫn đẹp mà chẳng cần đến những cái hào nhoáng kia. Có khi sự gắn kết cho họ là những câu hỏi ko đâu:
- Trời hôm nay đẹp quá ta
- Thích chim ri ko?
- Thích xe đạp hay máy bay?
Câu trả lời giản dị mà sâu sắc:
- Trời đẹp vì có màu xanh, lúc nào mà chả đẹp.
- Thích chim ri vì nó hiền.
- Tất nhiên là xe đạp rồi.
Họ ko gặp nhau mà tình cảm thật đậm đà. Trời đẹp như tình yêu của họ. Chim ri hiền như con người họ. Còn xe đạp thì… xe đạp nhẹ nhàng như tình yêu. Đi máy bay thì chỉ có ngủ mà ngủ thì làm sao tận hưởng hết khoảnh khắc của tình yêu. Tình yêu phải như xe đạp, nhẹ nhàng, chậm rãi hưởng thụ hết dư vị của tình yêu, của cuộc sống.
Nhưng mối tình đầu đẹp nhất nhưng lại dễ đổ vỡ nhất. Tình yêu của Mai và Duy ko tránh khỏi vòng quay này. Ko biết làm sao mà Mai lại buồn, ko biết Duy đã nói gì khiến Mai khóc. Tình yêu như cơn gió chỉ có 1 lỗ hổng cũng sẽ bay đi. Mai khóc, Duy buồn nhưng bản tính con trai ko cho chàng được khóc.
- Anh yêu em thật lòng. Giọt nước mắt của em, anh hiểu tình cảm mà em dành cho anh sâu đậm như thế nào.
Duy chỉ biết nói vậy để an ủi Mai. Chàng yêu Mai nhưng ko phải là người lãng mạn để nói những lời ngọt ngào như mật ngọt rót vào tai người mình yêu. Mà tình yêu chân thành mà chàng dành cho Mai đâu cần đến thứ đó. Nó khiến tình yêu thêm đẹp và làm ấm lòng người đang yêu, là mối hàn gắn bền chặt của hạnh phúc. Ông Trời lại chơi ác. Vào thời gian mà Mai và Duy giận nhau thì nàng bị mất điện thoại và mất luôn số của Duy. Và chẳng hiểu sao mà Duy cũng mất liên lạc với Mai. Họ đã cố tìm, cố nhớ mà vô ích. Vậy là họ mất nhau từ đấy mà chưa hề nói lời chia tay. Họ quen nhau bất ngờ và xa nhau bất ngờ. Họ mất nhau sau 7 tháng yêu nhau. Ông Trời cố tình bày ra trò ú tim nhưng Mai và Duy, ko biết ai trốn ai tìm nhưng rõ ràng họ vẫn cứ tìm nhau, tìm hoài tìm mãi tìm trong vô vọng. Tình yêu là 1 thứ kì lạ ở trên đời. Đôi khi nó ở ngay bên ta mà chẳng hề hay biết, cho đến khi nó bay mất ta mới bàng hoàng thảng thốt như sống giữa chiêm bao.
Sau 1 thời gian nguôi ngoai với mối tình đầu đổ vỡ, Mai được làm quen với chàng trai có cái tên thật đẹp: Quang Đức. Cũng như với duy, lúc đầu họ chỉ là bạn. Qua 1 thời gian họ yêu nhau. Tình yêu mới sôi nổi hơn rất nhiều. Đức ko chững chạc như Duy nhưng lại là người lãng mạn. Tình yêu ấy cũng đẹp và bình yên qua thời gian. Sau 3 tháng, Nga-cô bạn cùng phòng trọ bất chợt hỏi Mai:
- Tớ hỏi thật, với Duy và Đức cho đến bây giờ cậu yêu ai hơn? Nếu duy xuất hiện thì cậu sẽ tính sao
Mai trả lời với giọng trầm buồn:
- Thật sự đến giờ tình cảm tớ dành cho duy vẫn còn rất nhiều. Nhưng nếu Duy quay lại thì sẽ chỉ là bạn thôi, vì tớ đã có Đức rồi mà.
- Ừ. Mối tình đầu sao dễ quên nhưng mối tình cuối mới là vĩnh cửu. Đời người có nhiều cuộc tình nhưng chỉ có 1 mối tình để mãi mãi mang theo mà thôi. Nhưng Đức có phải là hình bóng của Duy ko?
- Tớ cũng ko biết nữa.
Sau câu nói ấy là 1 tiếng thở dài và đôi mắt vô hồn, buồn như ko thể nào buồn hơn được nữa. Người ta nói con gái thở dài là khổ. Nhưng rồi chợt nhớ mình vẫn còn ghi số điện thoại của Duy vào đâu đó. Mai lục tung đống sách vở và tìm được 1 tờ giấy cũ nát nhưng hy vọng hoàn toàn bị dập tắt. Và họ đã hoàn toàn mất nhau, ko còn hy vọng gặp lại cho dù với tư cách giữa 2 con người xa lạ.
Cũng như với Duy, Mai và Đức cũng gắn kết tình yêu qua điện thoại. Cho đến ngày họ gặp nhau mà ngượng ngùng chẳng nói được câu gì. Ngồi đối diện mà chẳng dám nhìn nhau. Có bất chợt gặp phải ánh mắt nhau thì lại đỏ mặt cúi xuống.
“Họ ngồi im chẳng biết nói chi
Mắt chợt nhìn nhau rồi lại quay đi
Nào ai đã 1 lần dám nói
Hương bưởi thơm cho lòng bối rối”
Nga cất lên câu thơ trêu trọc 2 người khiến họ ngại ngùng lơ đãng quay đi. Vậy là chiếc điện thoại lại là cầu nối cho họ, phá tan khoảng cách và hàng rào ko gian cho dù họ đang ở bên nhau.
Đức có giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp chứ ko lạnh lùng như Duy. Câu nói cửa miệng làm ấm lòng Mai chỉ có 4 tiếng: “ em khùng quá à” cùng với những cái cốc đầu nhè nhẹ. Chắc cũng từ những điều nhỏ bé ấy mà tình cảm mà mai dành cho Đức ngày càng sâu sắc hơn.
Vào 1 buổi tối giá băng trong phòng trọ, Mai ngồi cuộn tròn trong chiếc chăn ấm nhắn tin với Đức và thỉnh thoảng bật lên tiếng cười khúc khích. Nga lại hỏi Mai như lần trước:
-7 tháng rồi, bây giờ thì cậu còn dành tình cảm cho Duy ko, Duy quay lại thì thế nào?
Vẫn đôi mắt buồn nhưng giọng nói thì khác hẳn:
-Tất nhiên Đức là người đàn ông sau cuối của tớ rồi và Duy quay lại thì cũng chỉ là bạn thôi. Tình cảm mà tớ dành cho Duy đã bị lu mờ qua thời gian và Đức mới là tình yêu đích thực.
-cậu có tin vào duyên số ko? Nếu thực sự có, cậu có nghĩ rằng 1ngày nào đó Duy sẽ xuất hiện tình cờ như lần đầu 2 người quen nhau…
Mai lạnh lùng:
- cậu nghĩ rằng Duy sẽ quay lại? ko bao giờ. Tớ và anh ấy hoàn toàn mất nhau tựa như bị ngăn cách bởi cầu vồng vậy.
Nga lắc đầu giọng quyết đoán:
-nhưng 2 người chưa hề biết mặt nhau, kì lạ hơn là cả 2 người chưa ai từng nói lời chia tay. Cuộc sống lại có những điều mơ hồ như vậy sao. Có khi thực tế cậu vẫn là người yêu của Duy,vì 2 tiếng “ chia tay” chưa từng được nói ra dù chỉ là trong ý nghĩ.
-nhưng còn Đức. Như cậu thì nếu Duy quay lại thì tớ phải bỏ Đức à. Điều đó sẽ ko bao giờ xảy ra.
Nga bật cười vì sự khùng loạn của Mai:
Không đâu. Như cậu nói đấy, Đức là tình yêu sau cuối Duy sẽ thấu hiểu điều này và chúc phúc cho cậu.
- Mừng thật không?
- Tất nhiên. Ai từng yêu sẽ hiểu rõ về nó. Tình yêu là hơi thở của cuộc sống. Tình cảm không cần đòi hỏi từ một người xa lạ. Không cần đi tìm hạnh phúc nó luôn bên cạnh ta nếu ta cảm nhận được, như cậu đang hạnh phúc bên Đức vậy....