Mở Đầu Sáng nay, cũng như mọi ngày, còn đang mải nướng để bù cho 1 đêm ngồi code mệt nhọc thì giai điệu bản nhạc chuông “Sun flower” vang lên, phá tan cả những giấc mơ tươi đẹp của tôi. Bực mình, không cần mở mắt, tay tôi lần mò tìm đến phím sleep của cái iphone cùi mà nhấn để kết thúc cuộc gọi. Nhưng chuyện đời không như ta muốn, vừa quay lưng lại tính ngủ tiếp thì giai điệu bài ‘Sun flower” lại vang mình, bực à nha! Đã tắt máy thì phải biết người ta đang bận không nghe máy sao mà nhây dữ zậy nè! Bực mình tôi với tay nhấn tắt thêm lần nữa và xém tí nữa thì đáp thẳng cái máy vào tường. Yên bình đc đúng 29.5s thì tôi lại bị phá. Lần này thì là 1 giai điệu khác, mà có lẽ bác nào cũng đã từng nghe qua muốn mòn lỗ tai, đó là giai điệu quen thuộc của mấy bác nhà Nokia. Và mỗi lần khi nghe giai điệu này là người tôi như có điện giật, bật thẳng dậy và tìm cái 6710s đang kêu lên từng hồi. Chà gọi vào số ưu tiên này không gia đình thì chỉ có thằng bạn thân đang sát cánh cùng tôi lập nghiệp mà thôi. Và sự thật đã chứng minh cho tôi biết những gì tôi vừa nghĩ chỉ là tào lao vì gọi đến chỉ là 1 số máy lạ hoắc…. “Thôi kệ, lỡ rồi bốc máy nghe thử biết đâu có chuyện gì!” Nhủ thầm trong bụng vậy nên tôi cũng nhấn nút nghe và đưa lên lỗ tai: -Dạ alo, xin lỗi có phải anh Trần Gia không ạ! – 1 giọng nữ nghe mà chảy cả ke vang lên bên tai tôi. -Uhm, đúng rồi! Xin lỗi ai vậy? -Dạ chào anh ạ, em xin tự giới thiệu blablabla gì gì đó. -Xin lỗi anh cắt ngang, anh không có thời gian tiếp chuyện em đc, e thông cảm nhá! - Dạ, vậy em có thể gọi lại sau cho a đc không ạ? – Em í vẫn cố gắng khẩn khoản níu kéo mình bằng cái giọng đường mật kia. - Ơ anh có phải người nổi tiếng đâu mà em muốn gọi điện phải xin phép? - Dạ không ạ, ý em là lát anh có rảnh không em xin phép gọi lại ạ! - Lại là cái giọng đường mật ấy, và sự thật là mật ngọt chết ruồi, chết luôn cả tôi: - Uhm, vậy thì 30’ sau gọi lại nhá Thật sự không chỉ riêng gì tôi, mà ngay cả các bạn cũng vậy thôi, sáng đang ngủ ngon mà bị dựng cổ dậy là cảm giác đã bực bội rồi, đừng nói chi là lại gặp phải mấy em bán hàng qua điện thoại nữa! Thật sự cảm giác lúc sáng trong tôi cũng vậy, tôi đã tính thẳng thừng nói tiếng “không” khô khan ấy, nhưng bất chợt nghe giọng nói em có gì quá gần gũi, và cũng vì 1 thời tôi cũng từng là 1 thằng gọi điện chào mời khách hàng qua điện thoại như em ấy thôi nên phần nào tôi cũng có chút cảm thông, vì vậy tôi cũng đành chấp nhận để thử xem e ấy muốn mời mình cái gì! Mà thôi, nói dông nói dài vậy cũng là đủ rồi, giờ thì nói chung lại đó là sau cuộc gọi của em ấy tôi cũng chả thiết tha gì ngủ nữa. Dậy làm vệ sinh cá nhân, đóng bộ, makup xong xuôi đâu đó thì tôi dắt xe ra khỏi nhà và chạy thẳng đến quán café thân thuộc đến mức mà tiếp viên ở đó cứ thấy tôi vào là không cần phải hỏi tôi uống gì nữa, tự động đem ra cho tôi 1 café không đường và 1 bao 555. Ngồi đúng chiếc bàn mà hầu như lúc nào cũng chỉ dành cho tôi, như đã đặt lệ ngầm là chiếc bàn đó dành cho tôi nên hầu như hôm nào tôi bước vào quán thì thấy chiếc bàn đó cũng đều trống… Gọi điện về cho thằng bạn thân, dặn nó giao việc cho nhân viên xong thì chạy ra đấu láo cùng tôi vừa xong thì chiếc 6710 lại rung lên bần bật. Hình như lại là số điện thoại vừa nãy. Nói tóm lại thì theo như em ấy giới thiệu, thì em ấy làm bên viễn thông, và em muốn đặt vấn đề đc làm đối tác cung ứng lâu dài cho bên tôi ( Vì cty tôi chuyên về CNTT và TMĐT), nên tôi cũng có chút tò mò, cộng thêm đó là những cảm giác rất lạ trong con người tôi cứ thôi thúc tôi muốn đc gặp em, một cảm giác rất lạ, nên tôi hỏi luôn: - Công ty em nằm phường nào vậy? - Dạ công ty em nằm ở P.QV, gần BV Đa Khoa Tỉnh đó anh. - À vậy hả, vậy cũng gần. Em biết quán café GP đối diện TW 2 chứ? - Dạ biết anh! - Uhm, anh đang ngồi ở đó nè, nếu đc thì em chạy qua anh em mình nc trực tiếp luôn cho tiện! - Dạ cảm ơn anh, em sẽ thu xếp qua liền! Vừa gác máy xong thì tôi cũng thấy bộ mặt nhăn nhở của thằng bạn tôi đang kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi, và hỏi 1 câu cũng nhăn nhở không kém: - Vừa tán chuyện với em nào đó ông, lại dẹo em mới à??? - Uhm, không có 1 đứa bên viễn thông muốn đặt vấn đề đc làm đối tác cung ứng cho mình, tiện có ông tui gọi nó qua rồi có gì 2 thằng mình bàn cùng luôn! - Oh, mà trai hay gái đó ba? Trai là éo tiếp đâu đó! - Mệt ông quá, suốt ngày mà lo dẹo gái! Nghe giọng cũng dễ thương lắm mà không biết xinh không! - Oh vậy là con gái hả? Tốt quá hehehe! Ông hưởng nhiều rồi có gì cho tôi hưởng em này nha! - Ở đó mà tí tởn, lỡ gặp cá sấu thì rút lời lại không kịp đâu ba! Tuy nói cứng vậy, nhưng tôi cũng không thể ngờ được rằng, chỉ trong vài phút ngắn ngủi nữa thôi, con tim tôi đã phẳng lặng bao lâu nay sẽ lại 1 lần dậy sóng, cuốn xô theo hàng loạt ký ức ngày xưa hiện về….. Chương 1 : Tôi còn nhớ, trong 1 lần ngồi đấu láo tại quán cafe ấy, thằng bạn hiền tôi có hỏi tôi 1 câu nghe thì có vẻ như chỉ là vu vơ, hỏi cho có chuyện để hỏi, nhưng câu trả lời của tôi nghe thì cũng có vẻ xung đột và vu vơ, nhưng chất chứa cả 1 đống hoài niệm xen lẫn hỗn độn trong đó ! Chả là hôm đó là 1 ngày chiều mưa, 2 thằng ngồi uống cafe ngồi xem mưa rả rích chán thì lôi 2 cái laptop ra mà chiến game. Hồi đó cty tôi có nhận làm đại lý phát hành cho 1 webgame cũng khá đình đám 1 thời, vì thế cho nên cũng chả lạ gì khi 2 thằng đầu sỏ chúng tôi lại không nhập cuộc cùng game đó. Sau vài lần đọ sức thấy có vẻ không ổn, vì lần nào tôi cũng hạ thằng bạn hiền sau khoảng 4 – 5 skill, thằng bạn tôi thiểu nảo out game và gấp máy lại, quay sang hỏi tôi : - Ông Gia, điều gì làm ông nuối tiếc và muốn quay trở lại nhất ? - Mịa đang chiến game, tự nhiên out rồi hỏi tào lao ông ? – Tôi làu bàu sau khi nhét lại cái máy vào giỏ. - Thì ông cứ trả lời tui đi, coi như khảo sát nho nhỏ chiều mưa. - Uhm, nuối tiếc nhất hả ? Có lẽ chỉ có 1 điều, mà hầu như lúc nào tui cũng muốn được quay trở lại. Đó chính là quãng thời gian học sinh của tôi. Và cụ thể là lớp 10 ông à ! - Uhm, hầu như tôi thấy ai cũng vậy, chỉ muốn được quay lại thời học sinh và nuối tiếc những kỷ niệm thôi ông à ! - Uhm, có lẽ quãng thời gian học sinh là quãng thời gian mà in đậm trong tâm trí mọi người mà ông ! - Vậy điều gì ông ghét nhất trong cái quãng thời gian đó ? Tôi lặng người đi suy nghĩ vì câu hỏi Trời ơi của thằng bạn tôi, gọi là Trời ơi cũng đúng vì thấy nó đúng là trời ơi, nhưng mà đáp án của câu hỏi đó cũng đã làm tôi suy nghĩ nhiều, ân hận cũng nhiều…. - Uhm, có lẽ tôi ghét nhất và nếu đc thì tôi sẽ không bao giờ để cái quãng thời gian lớp 10 ấy xảy ra nữa ! - Gì kỳ vậy ông, sao nghịch nhau vậy ? Nãy mới nói là muốn quay về lớp 10 mà ông ? Giỡn à ? - Uhm…… Vì cái quãng thời gian đó nó mới kéo theo ngàn vạn rắc rối cho đến bây giờ đó T à ! – Tôi trả lời sau khi cố nén 1 tiếng thở dài… Có lẽ bạn đang thắc mắc không biết nãy giờ tôi cứ kể mấy chuyện cafe cà pháo ra đây làm gì. Nhưng cái gì cũng có sự dẫn dắt của nó, có khởi đầu và có kết thúc. Vì thế nên tôi mới đưa những câu truyện này vào, đễ dẫn dắt đến đề tài chính, mong rằng là không quá lan man. Trở lại buổi sáng hôm nay, tôi cũng không biết được sự việc xảy ra sáng nay sẽ là khởi đầu tiếp theo cho 1 câu truyện mới hay sẽ là kết thúc cho câu truyện kéo dài gần chục năm Trời này. Và cũng chính từ sự việc đó mà bây giờ tôi đang ngồi đây, viết lên những dòng truyện này, coi như phần nào đó chia sẻ cùng các bạn cho vơi đi hàng hà vô số cảm xúc mãnh liệt đang giằng xé nhau trong tâm can tôi lúc này. Chuyện sẽ không có gì xảy ra nếu như tôi và thằng bạn chỉ ngồi nhấm nháp cafe và đấu láo như mọi ngày. Nhưng hôm nay thì hơi có khác xíu, vì lát nữa đây 2 thằng tôi sẽ chuẩn bị tinh thần tiếp đón 1 mỹ nhân dù chưa biết mỹ nhân đó là cá sấu hay heo rừng hay là ngọc thố…. Đang chém gió với thằng bạn về mấy vụ pk trong game chinh đồ thì chiếc 6710s lại rung lên bần bật, như đang ngầm báo hiệu chuẩn bị sóng gió đã đến. Tôi trượt lên nghe sau khi nhìn thấy số của em hồi nãy đang điện. - Ờ em đi đến đâu rồi ? – Tôi hỏi ngay vào vần đề sau khi quay qua nháy mắt với thằng bạn 1 cái, ý như : “ Chuẩn bị tiếp đón người đẹp cá sấu nhá chú!” - Dạ em đang ở cafe GP nè anh, anh ngồi góc nào vậy anh ? - Ờ em đi thẳng ra sau chỗ gần tường nha ! - Dạ, dạ, anh đợi em xíu ! Tôi nhìn ra ngoài đưa mắt tìm kiếm, trong lòng thì cứ như có cảm giác hồi hộp, chờ đợi 1 điềm gì đó sắp đến với mình. Và không để tôi phải chờ lâu, chưa đầy 3 phút sau tôi nhìn thấy em, vâng đó chính là em, không thể lẫn đi đâu được. Vẫn dáng đi ấy, vẫn mái tóc ấy và khuôn mặt ấy. 4 năm, hơn 4 năm rồi mà em vẫn không có gì thay đổi, chỉ có trong em già dặn hơn trong bộ đồ công sở mà thôi. Nhạc điệu Nokia tune lại vang lên, là em gọi, đúng rồi chỉ là em, em đang ngó quanh quất vừa nghe điện thoại vừa nhẫn nại tìm kiếm xem vị khách hàng giờ đang ngồi ở đâu. Em ơi, vị khách hàng của em là anh nè, sao lại trùng hợp vậy hả em ? Tôi như muốn bật dậy, chạy tới bên em, giật phăng điện thoại ra, ôm chặt em vào lòng và gào lên : Là anh đây, người em đang tìm là anh đây ? Em đi đâu mà biệt tích 4 năm nay vậy ??? Nhưng chân tôi giờ như bị cty BETON 6 đổ bê tông vào chân, không thể nào nhấc chân lên nổi, miệng thì cũng như đã được đổ bê tông không chừa kẽ hở nào, để tôi không thể nào thốt lên thành lời ! Rồi bất chợt em cũng nhìn về phía tôi, đầu tiên là lướt qua, và như đang có thằng nào ở đàng sau kéo mặt em ấy về và nói : Nhìn đi, nhìn cho kỹ đi. Người con trai đã điên cuồng đi tìm kiếm em bao năm nay đang ngồi đó kìa ! Ánh mắt em sững lại nhìn tôi, chớp chớp hai hàng mi cong tự nhiên mà xưa kia tôi vẫn hay đùa là nàng ưa dao kéo từ nhỏ nên mới đc vậy. Thời gian trôi qua đã làm anh thay đổi thật nhiều, nhưng anh tin là em nhận ra anh, vì anh đã nhìn thấy 1 sự xúc động đang trào dâng trong em, đôi mắt đang đỏ hoe lên và còn đôi chân thì như run run muốn khuỵa xuống. Tôi vẫn ngồi chôn chân tại chỗ mặc cho trong tâm trí đang vang lên văng vẳng, đứng dậy, nhanh và chạy đến với em ngay…. Rồi tôi không nhìn thấy gì nữa, trước mắt tôi chỉ còn là 1 màn nước trắngxóa. Tôi đang khóc ư ? Không tôi là đàn ông mà sao khóc được nhỉ ? Ngay cả khi tôi bị tai nạn, khi tỉnh dậy tưởng mình sẽ tàn phế suốt đời tôi còn chưa khóc mà ? Sao giờ tôi phải khóc cơ chứ ? Mà nếu không khóc thì cái gì đang vướng trên mắt tôi ??? - Dậy chạy theo đi ba ! Con người ta quay lưng bỏ chạy rồi kìa ! – Thằng bạn tôi phát tôi 1 cái rõ đau và kéo tôi về với hiện tại ! - Nhỏ nào, ủa mà nhỏ nào ? – Tôi giật mình ú ớ hỏi lại. - Chứ đó không phải là người 4 năm nay ông vẫn tìm kiếm trong vô vọng sao ? Nhanh không lại vụt mất giờ ! – Thằng bạn tôi gào lên ngay giữa quán mặc kệ mọi ánh mắt quay lại nhìn nó như là sinh vật lạ mới trốn trong TW 2 ra. Tôi sực tỉnh, vội vàng xô ghế đứng dậy, mặc cho ly cafe vừa bị tay tôi quẹt phải và rơi vỡ choang dưới đất, tôi chạy, chạy như chưa từng đc chạy, rồi 1 tiếng “bốp” khô khốc vang lên. Tôi nghe trước mặt mình tối sầm, cái kính cận phản chủ giờ méo mó nom thảm hại. Tôi chả quan tâm, cũng đang quan tâm vì tiếng the thé của 1 con nhóc ác nào đó đang vang lên sau lưng: Mù hả cha nội? Rồi tôi cũng đuổi kịp em, em đang cố gắng dắt xe ra khỏi bãi gởi xe, em đang trốn chạy tôi, tôi hiểu, nhưng tôi không thể để mất em một lần nữa, 4 năm là thời gian quá đủ để hành hạ tâm trí tôi rồi. Tôi chặn ngang đầu xe em lại, không cho em đi nữa… - Dạ xin lỗi anh em đang có chút việc bận, xin phép anh nhường đường cho anh! - Lê, là anh đây, anh biết em nhận ra anh, đúng không Lê, đừng vậy nữa em, em có biết 4 năm vừa qua a tìm em như thế nào không? - Dạ xin lỗi em không quen anh, anh vui lòng nhường ….lối…cho…. – Giọng em ngắt quãng và mất hút trong tiếng ghitar đang vang lên từ trong quán café. Đúng là em rồi, em đang đứng trước mặt tôi đây mà, em bằng xương bằng thịt.Em đang nức nở như chuẩn bị òa khóc, nhưng sao em đang khóc mà, mắt thì đỏ hoe mà lại không có giọt nước mắt nào??? Chương 2: Hàng năm, cứ mùa thu về nhìn những bé cấp 3 hay những cô giáo thướt tha trong tà áo dài đến trường là lòng tôi lại bồi hồi những xúc cảm khó tả. Một phần vì nhìn những em í trong tà áo dài thật xinh tươi và gợi cảm, một phần là vì những hình ảnh đó nhắc tôi nhớ lại mình đã từng là 1 “ Nhất quỉ nhì ma”…. Tôi vẫn nhớ như in cái ngày tôi ngơ ngơ ngáo ngáo như cáo già giả nai khi bước vào cổng ngôi trường cấp 3 ngày ấy. Cũng có thể nói rằng tôi đã quá quen với hình ảnh của ngôi trường này từ ngày trước khi trúng tuyển vào đây học. Vì nhà gần trường, nên tôi hay lượn qua trường để chơi đá bóng từ ngày còn cấp 2, vì thế nên nó chả có gì gọi là lạ lẫm với tôi. Vậy mà không hiểu sao ngày hôm nay tôi lại có 1 cảm giác xa lạ và bỡ ngỡ như vậy??? Một cảm giác như sẽ có cái gì đó sẽ đến với tôi nhưng tôi không thể định nghĩa nó là gì? Nhìn khắp sân trường mong tìm 1 hình ảnh thân quen, nhưng không còn là những chiếc áo sơ mi trắng, quần tây của bọn con gái như ngày nào mà thay vào đó là những tà áo dài trắng mòng manh trong nắng sớm, không còn là những đứa bạn tụm năm tụm bày đấu láo, đá cầu hay rượt bắt với nhau. Mà thay vào đó là những khuôn mặt ngỡ ngàng, ngơ ngác giống hệt như tôi. Liếc qua sơ đồ phòng học để biết vị trí của lớp mình, xong 1 mạch tôi thằng tiến bước vào lớp. Đang mang tâm trạng nản vì em yêu đã chuyển sang Bình Dương với bố mẹ, tôi vừa đi vừa chán nản cho cuộc đời mình, em yêu trúng tuyển cùng với tôi nhưng giờ đã mỗi người một nơi, còn mấy đứa bạn thân thì rớt hết giờ đã yên phận qua trường bán công học làm tôi buồn quá hóa nản. Vừa đi vừa thẫn thờ nên đến khúc ngoặt chỗ cầu thang, tôi chợt thấy tối sầm ngay trước mắt và sau đó là giọng thét the the vang lên: - Đi đứng cái kiểu gì vậy hả, bộ đui hả? bla…bla. Hoàn hồn dòm lại tôi chợt có cảm giác lạnh dọc sống lưng khi trước mắt tôi giờ đây là 1 tảng thịt ngang tầm cỡ 1 tạ rưỡi. Má ơi, mới sáng sớm đụng ngay con “hai néo” sổng chuồng đã thế còn chằng lửa chua ngoa nữa chứ. Nếu bình thường có lẽ tôi đã mặc kệ, nhăn răng cười khì khì cho qua chuyện, nhưng sẵn đang mang tâm trạng không vui nên tôi xổ ngay: - Mịa có đui thì cũng phải thấy con “hai néo” chình ình trước mặt chứ sao không thấy. Đã đi ẩu lại còn nhiều chuyện. Đúng là ngu mà bày đặt tỏ vẻ giáo sư. - Ông nói cái gì đó hả? Đồ đàn ông mà như đàn bà! Quả không ngoài tầm dự đoán của tôi, tảng thịt ấy đang lồng lộn lên 1 cách tức tối, và lần nào cũng vậy đối phương càng tức tối thì tôi lại càng không buông tha. - Ờ, đàn bà thì sao (chỗ này thấy mình cãi cùn cũng không thua đàn bà là mấy! ) còn đỡ hơn cái đồ đàn bà mà như thằng sumo, mai mốt có ma mới lấy bà. Đến lúc này thì tôi thấy mắt con nhỏ đã bắt đầu hoe hoe đỏ, vai đang rung rung chuẩn bị cho 1 cơn sóng thần nước mắt đổ bổ nên tôi tính chốt câu cuối rồi bỏ đi. Nhưng số đời con nhỏ vẫn còn hên, đang trong lúc tôi chuẩn bị kết thúc cuộc đấu khẩu thì 1 giọng êm ái vang lên giải cứu cho con nhỏ: - Ủa H., sao bạn đứng đây? ủa mà sao lại khóc? Trong 1 giây tĩnh lặng, cả tôi và con nhỏ tên H. đó cùng quay lại, trong khi tôi vẫn còn đang sững sờ vì người con gái đang đứng trước mặt thì con nhỏ kia như 1 chiếc máy hát sổ ra 1 tràng kể tội tôi. Mặc cho con nhỏ thích nói gì thì nói, tôi cứ đứng ngây người ra… Trước mắt tôi giờ đây là 1 người con gái có khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to, tròn khá đẹp nhưng ẩn sau đó là nét gì đó buồn. Nói chung là 1 người con gái khá toàn diện, trắng trẻo, xinh và rất là dễ thương, ít nhất là trong mắt tôi tôi cảm nhận như vậy. Và giờ ánh mắt đượm vẻ u buồn ấy quay sang nhìn tôi, vẫn là cái giọng nhẹ nhàng khi nãy nhưng sao tôi cứ nghe đến đâu là thấy nhột đến đấy: - Bạn này, bạn là con trai sao không chút lịch sự nào vậy? Bạn có biết con trai chọc con gái khóc là xấu lắm không? - À, Ừm, … mình….cho..mình..mình… xin lỗi..lỗi…nhiều…nhiều nha! “Hix, đã mất điểm trước người đẹp rồi giờ tự nhiên cái miệng còn bị cà lăm là sao Trời” – Tôi rủa thầm trong bụng. - Nè, nãy chửi rủa người ta ghê lắm mà, miệng trơn như bôi mỡ mà sao giờ lại cà lăm vậy hả? – Cái giọng the thé khi nãy lại vang lên làm tôi ứa gan. - À, ừm mình…mình..cũng…cũng… - Thôi, không có gì đâu, bạn về lớp đi, tụi mình cũng về lớp đây, giáo viên sắp vô rồi! Nói xong, nàng quay lưng lại kéo theo nhỏ “hai néo” chua ngoa đi theo mặc tôi vẫn đứng sững sờ nơi góc cầu thang nhìn theo…. 1 lúc sau, khi 2 con số 1 và số 0 ấy chuẩn bị khuất sau góc tường tôi mới giật mình, chạy vội theo: - Bạn gì ơi, đợi mình xíu! - Gì vậy cha nội? - ừm có gì không bạn? Hai cái giọng, 1 chua ngoa, 1 ngọt như mía lùi vang lên làm tôi có cảm giác như là mình đang được thưởng thức món nước chanh, và nhờ vậy cổ họng tôi được thông, hót như chích chòe: - À, hồi nãy mình xin lỗi bạn H. nhiều. Và cả bạn nữa. Tại mình đang có chuyện buồn nên nãy mất bình tĩnh. Thôi hai bạn cho mình chuộc tội nha, lát ra về mình mời 2 bạn đi ăn cuộc tội nha! - Hahaha, được đó! Được đó! Ông biết vậy là tốt! “Đúng là con mập, chỉ biết ăn là sáng mắt lên như heo đói!” – Tôi tức tối nhủ thầm trong bụng. - Hihi! – lần này là giọng ngọt như mía lùi vang lên! – Bạn tính mua chuộc để bọn này không phao tin ra ngoài chứ gì? - Không mình không có ý đó! Tại mình thấy có lỗi nên mình muốn chuộc lỗi ấy mà! Hì hì! – Tôi cố nặn ra 1 bộ mặt ăn năn hết mức. - Hihi! Trông cái mặt thấy giả tạo quá đi. Được rồi ra về tụi mình đợi bạn ở ghế đá gần nhà gởi xe nha! Thôi bọn mình về lớp nha! - Bye nha “đàn bà”, hẹn trưa gặp nhé! Hé hé! Chương 3: Tôi không biết khuôn mặt của tôi khi đó như thế nào, nhưng theo tôi nghĩ có lẽ 30% giống mấy thằng mặt ngu, còn 70% có lẽ là giống học viên Biên Hòa 2 vừa mới trốn viện vì thế nên khi tôi bước chân vào lớp, điều đầu tiên tôi nhận được đó là mọi ánh mắt đổ dồn về tôi nửa như nghi ngờ :” Chắc thằng này ở trển mới xuống!” nửa như thương cảm cho 1 con người “tưng tưng” tội nghiệp. Mặc kệ những ánh mắt đầy vẻ “ngưỡng mộ” ấy, tôi đi thẳng xuống cuối lớp và ngồi xuống 1 bàn còn trống, tiếp tục thả cho tâm hồn đang bay theo mây, theo gió và theo cả hình bóng của 1 ai đó… Còn đang mải miết chạy theo những suy nghĩ hơi hơi ảo tưởng thì tôi nghe vang lên bên tai 1 tiếng “bốp” khô khốc, cùng với đó là cảm giác hơi hơi đau truyền từ vị trí sau ót lên não bộ của tôi. Giật mình cộng thêm với sự tức tối vì bị đánh vào đầu, tôi đứng bật dậy và hét lên: - ĐM thằng nào đánh đầu… Và xin thưa, vào lúc này, ngay giây phút này, tôi chỉ ước sao trên tay tôi là cái mo cau mà úp lên mặt. Ngay bây giờ, toàn bộ mọi cắp mắt (bạn đang đọc truyện tại topkute.net, chúc các bạn vui vẻ) đều dồn nhìn về phía tôi, ánh mắt nào cũng như đang hỏi: “ sao mày hổ báo cáo chồn thế con trai?” Và trong hàng chục ánh mắt đang nhìn tôi lúc ấy, có 1 ánh mắt đang nhìn tôi nửa như giận dữ, nửa như ngạc nhiên quá thể. Và chủ nhân ánh mắt đó không ai khác, chính là cô giáo chủ nhiệm của lớp tôi đang đứng chào lớp… - Dạ… Thưa cô… em, em…cô…cho..cho..em xin..xin lỗi ạ! - Thôi cả lớp ngồi xuống đi! Cô phất tay ra hiệu cho cả lớp ngồi xuống rồi quay lưng bước lên bục giảng sau khi cô khẽ lắc đầu vẻ như đang chán nản khi mới đầu năm có ngay 1 thằng học sinh quá sức là hổ báo… Còn tôi, lúc này tuy không có gương để soi nhưng tôi vẫn biết rằng khuôn mặt tôi lúc đó chắc cũng không thua cái đít khỉ là mấy. Thiệt tình mới đầu năm học bị 1 con “hai néo” ám có khác. Mới ngày đầu nhập lớp, tôi đã tự mình vô tình tạo nên 1 nỗi nhục có 1 không 2 này, và sau này có lẽ tôi sẽ còn phải đối diện với nỗi nhục đó suốt 3 năm trời dài đằng đẵng. Còn đang than khóc cho số phân hẩm hiu của mình thì tôi nghe tiếng thì thầm vang lên bên tai: - Nãy cô vô tao thấy mày ngơ ngơ không đứng dậy chào, tao mới đập mày sao mày đòi “ĐM” tao ghê vậy? Hóa ra là thằng nhóc lùn ngồi cạnh tôi, vậy mà nãy giờ tôi không biết. Thì ra nguyên do mang đến nỗi nhục cho tôi chính là thằng lùn Mã Tử này. Tuy còn đang bực bội trong lòng, nhưng nhìn cái bản mặt nhăn nhở của nó, tôi cũng phải phì cười: - Ờ, không có gì, lần sau đừng có đánh đầu tao là được rồi nghe chưa Lùn Mã Tử! - Hả, cái gì mà Lùn Mã Tử. - Thì ý tao là mày giống cái thằng Lùn Mã Tử trong Phong Thần đó, thằng lùn mặt nhăn nhở y chang mày. - Đụng chạmnhau mày? Tao có tên đàng hoàng à nha, tao tên N. - Uhm, nhưng tao vẫn thích gọi mày là Lùn Mã Tử hơn nhóc à. - Haizz. Mày gàn dở quá đi! Tôi cười nhạt 1 cái rồi quay lại, tính tiếp tục mơ tưởng về những chuyện “tương lai” thì thằng nhóc Lùn Mã Tử lại tiếp tục phá tôi: - Ê mày đợi xíu, tao nói cái này nghe nè! - Gì nữa vậy? – Tôi rít qua kẽ răng, tỏ rõ thái độ bực mình khi bị phá. - Mày thấy cô chủ nhiệm xinh không? - Mặc kệ thái độ gắt gỏng của tôi, nó hỏi luôn. - À, ừm, sao, tao cũng không để ý lắm! Để dòm lại đã! Và quả thật nếu thằng nhóc LMT đó không nói chắc nguyên buổi sáng hôm ấy tôi cũng không biết rằng chủ nhiệm năm nay của tôi cũng không thua gì hoa hậu là mấy. Sau đó, qua sự giới thiệu của cô, tôi nắm được sơ sơ về cô như thế này: giáo viên mới ra trường, phụ trách chủ nhiệm lớp tôi và bộ môn Hóa. Chấm hết! Nói chung thì nguyên buổi sáng hôm ấy không có gì ngoài việc tôi và thằng LMT ngồi đấu láo, chém gió đủ mọi thứ chuyện trên đời, và kết thúc đó là sự bầu cử cho bộ máy chính quyền lâm thời của lớp. Tôi thì cũng chả ham gì mấy trò này, cũng chỉ tại thằng LMT, nó nghe tôi chém gió những thành tích của những năm cấp 1, cấp 2 đâm ra thần tượng tôi thái quá, đến mức lôi ra kể với cô giáo chủ nhiệm và đề bạt tôi giữ hai chức vụ: Lớp phó học tập và Bí thư lâm thời. Làm Đoàn thì tôi còn khoái, vì dù sao tôi cũng có máu và cũng qua nhiều lớp tập huấn. Nhưng còn làm lớp phó học tập, tôi chúa ghét. Cái chức danh đó đeo tôi từ lớp 2 cho đến mãi năm lớp 12 nó vẫn không rời xa tôi. Và nói như ba tôi đó là công việc: Ăn cơm nhà lo thổi tù và cho nhà hàng xóm! Trống đánh ra về, tôi vừa đi vừa chửi rủa thằng LMT hết lời, đến lần thứ 105 thì tôi ra đến nhà gởi xe. Lấy vội chiếc xe, tôi chen lấn, xô đẩy, cố lách ra chỗ hẹn thật sớm, lòng thầm khấn cho người đẹp đừng trách móc gì mình vì sự chậm chạp khi sai giờ hẹn. Nhưng sự thật lại một lần nữa chứng minh cho tôi biết rằng những gì tôi nghĩ là sai, vì ngay cái ghế đá đó là 1 dải lá khô phủ trên mặt, chứng tỏ nãy giờ chả có con ma nào ngồi chờ tôi hết. “ Thôi thế là tạch cmnr! Kiểu này chắc được ăn thịt lừa miễn phí rồi!” – Tôi nhủ thầm sau khi liếc qua đồng hồ. Đã 15 phút trôi qua kể từ khi trống đánh ra về! Nhìn về phía nhà xe, chỉ còn lác đác vài chiếc xe, tôi lắc đầu tự an ủi mình cho 1 ngày không được may mắn cho lắm! Và trong cái giây phút tôi còn đang đứng nhăn nhó chuẩn bị dắt xe đi về ngủ cho khỏe thì giọng nói êm ái lại vang lên bên tai: - Trông cái mặt nhăn nhó xấu quá đi! Hihi! Và kèm theo giọng chua lè: - Cái giống con trai là chúa xấu tính, đợi phụ nữ có chút xíu mà đứng nhăn nhó thấy ghét! Vâng, chút xíu của các quý cô, chỉ 1 chút xíu thôi mà kim đồng hồ đã đi được 30’. Theo bạn, vào lúc này tôi nên khóc hay nên mếu??? Chương 4: Mặc dù đang trưa nắng gắt, tâm trạng lại đang không được tốt, nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy e đang đứng mỉm cười mặc cho những ánh nắng đang khẽ nhảy nhót trên mái tóc dài của em, và đặc biệt là nghe giọng nói nhẹ nhàng của e, tôi cảm giác như mọi buồn bực nãy giờ tan biến đâu hết! Nhưng vẫn còn đang có chút hận thù với nhỏ “”hai néo”” nên tôi cố nặn ra cái mặt dữ giả tạo nhất mà tôi có thể: - Chút xíu cái gì mà chút xíu đồ sumo kia? Bà có biết là bà trễ bao lâu rồi không hả? Chút xíu mà mất gần nửa tiếng đồng hồ. – Tôi hăng tiết xung tay vung chân nói loạn xạ, mặc cho “hai néo” đang đứng nhăn mặt, cố gắng tránh né cơn mưa giữa trưa nắng gắt do tôi gởi đến. - Nè đồ đàn bà, tôi cấm ông gọi tôi là sumo nghe chưa? Ông có tin tôi cắt... – Và “hai néo” cũng hăng tiết đến mức trình phu mưa của nó có khi còn hơn của tôi, và nhỏ còn hăng tiết đến mức sém tí nữa thì đã “phun châu nhả ngọc” 1 câu kha khá là shock. - Nè nè, bà định nói cái gì đó? Sao đang nói tắt đài thế kia? Sao cắt cái gì nói anh nghe nào cưng! Kakaka. - Tôi không cãi nhau với ông nữa, đồ đàn bà! - Ơ hay cái bà này! Đàn bà sao lại gọi ông, nghịch lý quá!!! Khà khà khà! - Thôi cho xin mà! – Lần này là giọng nói ngọt ngào cất lên như xoa dịu nỗi bực tức trong tôi. – hai người làm gì mà cứ gặp nhau là cãi nhau vậy kìa! Thôi bỏ đi, còn bạn nữa, làm mặt giận xấu quá đi thôi, lêu lêu. Hix, hôm nay không biết tôi ăn phải giống gì, hay là sáng lỡ bước nhầm chân ra cửa hay sao mà toàn bị gái làm cho cứng họng nữa! Bình thường tôi mồm mép rất dữ, mà không biết vì sao cứ mỗi lần nàng cất tiếng nói ngọt ngào ấy lên là tôi lại đứng trơ ra như “vịt đội nón”. - Uhm, à, ờ... – Tôi lúng túng gãi đầu gãi tai gãi từa lưa.- Tại ... tại... - Thôi nào, đừng ca điệp khúc tại... tại nữa, tha cho bạn đó, không bắt bẻ bạn nữa! Giờ bạn có định thực hiện lời hứa không nè, giờ trưa lắm rồi đó! - Ờ đúng rồi, ông hứa mời tụi tui đi ăn mà, định bày trò cãi nhau để đánh bài chuồn hả? Thật sự ngay giây phút này, vâng vào đúng lúc này, tôi ước không có nàng ở đây để tôi có thể cởi ngay chiếc giày ra mà xáng vào cái mỏ chua ngoa của con “hai néo” này các thím ạ! Không biết con nhỏ nó ăn cái gì mà giọng điệu thì chua lét, mà trong thâm tâm chắc lúc nào nó cũng nghĩ ai cũng xấu tính như cái thân hình bồ tượng của nó hay sao mà mở miệng ra là chỉ biết móc họng người khác. - Tôi không phải là bà nhé! – Tôi hậm hực quay qua trừng mắt với nhỏ “hai néo” xong vội quay qua nàng: - Ừm, mình xin lỗi, nãy giờ mải cãi nhau với sumo nên xém quên, chứ không phải mình tính trốn như ai đó nghĩ đâu! Hì hì! À mà giờ bạn muốn ăn gì nè? - Đi ăn gỏi cuốn đi, gần trường mình có quán này làm gỏi cuốn ăn ngon lắm! – Bố đời, đúng là “heo nái” thì vẫn hoàn “hai néo”, thấy ăn là sáng mắt lên, chả cần biết là tôi đang đá đểu nó. – Còn có sinh tố nữa đó, ngon lắm. - Ừm, vậy cũng được, mình ra đó ăn đi bạn ha! - À, Ờ, ý vợ, í nhầm, ý phụ nữ là ý Trời mà. Bạn sumo dẫn đường đi ha! – Tôi quay sang cười nhăn nhở. - Hứ, ai là vợ ông, còn lâu tui mới lấy ông nhá! - Ôi móa ơi, axax, bà đang ngủ mơ giữa ban ngày hả sumo? Thôi không rảnh tranh cãi với bà nữa, xin mời 2 quí cô dẫn đường, trưa rồi! Nói xong, tôi không để cho nhỏ “hai néo” kịp phản pháo, tôi dắt xe đi thẳng ra cổng trường, nhăn răng cười cầu tài với bác bảo vệ sau khi nghe 1 tràng cằn nhằn vì tội ra trễ. - Nè, nè, cái ông kia, ông là đàn ông mà không biết ga lăng chút nào vậy? – Nhỏ “hai néo” lại bắt đầu khiêu khích tôi sau khi đã dắt xe đứng cạnh tôi. - Lại gì nữa đây móa, chắc tôi phải gọi móa là móa quá! - Dẹp ông đi, ông nghĩ sao giữa trời trưa nắng mà ông bắt 2 người con gái chân yếu tay mềm chở nhau, còn ông thân trai lực lưỡng lại đạp xe đi 1 mình vậy hả? - À, ờ, tại mình không biết, cứ nghĩ 2 bạn mỗi người đi 1 xe – Tôi ấp úng gãi đầu – Thôi vậy nếu 1 trong 2 bạn không ngại xin mời qua xe mình, mình chở. Khi nói câu đó, tôi chợt thấy mình có khí khái đàn ông gì đâu, mặt tôi đang như 1 cái máy, từ từ vênh lên trời. Nhưng thú thật trong đầu tôi lúc đó chỉ mong sao phước đức 3 đời ông bà để lại cho tôi đủ để tôi được chở người đẹp, chứ còn chở nhỏ “hai néo” kia thì chắc thà chết quắt cho xong! - Ờ vậy bà đi 1 mình hay qua xe kia? – Tôi thoáng mừng vì nhỏ “hai néo” đã không giành quyền quyết định 100% mà chia ra 50 – 50, vậy là tôi còn có cơ hội. – Mà thôi, để tôi đi với ông đi, cho nhỏ Lê đi 1 mình. Thật sự, nếu bạn đã từng bị ai đó đi ngang qua, không nói không rằng mà đạp cho bạn ụp mặt vào vũng bùn thì tôi tin chắc rằng cảm giác lúc đó của bạn cũng không khác gì tôi lúc này. Tôi muốn gào lên, muốn nhảy xổ ra mà xáng nguyên cái giày vào bản mặt nhăn nhở của nhỏ “hai néo” lúc này. Nhưng không biết sao, tôi nghe tay chân như xụi lơ, chỉ buông được 1 câu đầy thiểu não: - Thôi lên tôi chở đi! Hahaha, - Nhỏ “hai néo” sung sướng khi chơi xỏ được tôi, cười văng cả nước miếng tùm lum. – Nhìn cái mặt cưng sao mà thảm hại quá đi! Ôi xương xương cục cưng quá à! Thôi ông dẹp cái bộ mặt đó đi, tôi thử ông thôi cứ tôi thừa biết cỡ ông thì chỉ có tôi chở chứ ông chở được thế quái gì! Tôi đi 1 mình, nhỏ L. giao cho ông. Mà nè, ông mà léng phéng gì thì liệu hồn! Bây giờ thì có lẽ các bạn đã biết cảm giác trong tôi lúc đó thế nào rồi. Phải nói rằng là sung sướng không thể tả. Từ lúc đó cho đến lúc ra quán ăn, tôi như được tiếp thêm sức mạnh, trình độ chém gió nâng lên vượt bậc, tôi chém đủ loại thứ trên đời, và càng sung sướng hơn khi thấy nàng lúc thì che miệng cười khúc khích, lúc thì tròn mắt nhìn tôi đầy vẻ ngưỡng mộ! Hehe! Buổi đi ăn đó cũng không có gì đặc biệt lắm, ngoài việc chị hai (néo) – Từ đây tôi sẽ gọi nhỏ “hai néo” là chị hai – tha hồ mặc sức đánh chén no say. Còn tôi và Lê vừa ngồi nhấm nháp ly sinh tố bơ béo ngậy, vừa chơi trò đối đáp lượm liền: - Ủa vậy là Gia học A1 hả, học lớp chọn là phải giỏi lắm nè! - Hì hì, Lê quá khen, Gia cũng bình thường thôi mà. - Bình thường mà được làm lớp phó học tập, ông đừng có xạo! – Chị hai đang mải chiến đấu nhưng lâu lâu ngứa miệng cũng chen vào 1 câu. Và lần này thì chị hai chêm vào 1 câu làm tôi mát dạ quá chừng. - Hì hì, à mà Lê với Hương học chung hồi cấp 2 hả, sao thấy thân nhau quá ha! - Ờ, tụi mình ở gần nhà nhau, chơi với nhau từ nhỏ rồi. Giờ ở trọ chung với nhau luôn! - Ủa vậy hả? Mà nhà Lê ở đâu mà phải ở trọ? - Bọn mình ở TS Gia ơi, xa quá nên phải ở trọ lại, thứ bảy học xong về nhà! - À, ừm. Sau đó là chương trình phát thanh cho nhau nghe với đủ thể loại chuyện trên trời dưới đất, nhưng nói chung cũng chủ yếu chỉ có tần số đài của tôi là gần như phát liên tục, còn lại 1 người thì tựa cằm ngồi nghe, lâu lâu chêm vào 1 câu đại loại như: - Oa, Gia giỏi quá! Còn 1 người thì đang miệt mài chiến đấu, và vâng bây giờ con số gỏi cuốn mang ra đã tăng lên là 60 cái, và cùng theo đó là 1 ly sinh tố bơ, thêm 1 ly chè và kết thúc là 1 cái Flan. “Lạy hồn, hên là hồi sáng con lận lưng nhiều nhiều, chứ không thì chắc giờ ở lại rửa bát trừ tiền quá!” – Tôi khẽ rùng mình nghĩ sau khi đảo mắt dòm qua chiến tích của chị hai, và tiếp tục quay sang chuyển gió thành bão! Chương 5 Kết thúc buổi gọi là “ra mắt làm quen” ấy, tổng thiệt hại của tôi hết gần 100k, coi như tiền ăn sáng, xài vặt nửa tuần của tôi đứt bóng theo hình bóng cỡ bự của chị hai. Nhưng tôi nào có tiếcchi đâu, hy sinh vậy để quen được người đẹp thì cũng không có gì đáng để mà tiếc, ít nhất là tôi tự an ủi mình như vậy! Nhưng ác nỗi, tôi tưởng phục vụ cái bao tử nhiệt tình của chị hai xong mình sẽ được yên ổn, nào ngờ sau khi ăn xong, chị hai lấy thêm sức và tiếp tục chơi quê tôi. - Cô ơi, tính tiền cho.... thằng bạn con! Chị hai quay ra sau gào lên sau khi dứt hết tàn dư còn lại trên bàn! – Mà nè, ông có còn đủ tiền trả không đó, hay phải trao thân gởi phận lại cho chủ quán đó? Hehe! - Thôi để bọn mình góp chung với Gia nha! Chứ học sinh tiền đâu có nhiều đâu Gia. - À ờ không sao đâu, hôm nay mình mời mà! Gì chứ nhiêu đây nhằm nhò gì đâu Lê! – Tôi nói bằng giọng ngọt ngào hết sức ngọt ngào sau khi trao cho chị hai 1 ánh nhìn tóe lửa! - Chết rồi cô ơi, thằng bạn con không mang đủ tiền! Cô cho con gởi nó lại rửa ly trừ tiền nha cô! Chị hai quay ra sau gào to lên sau khi bị tôi nhìn áp đảo, và quả là cú này chị hai chơi tôi quá đẹp, khi mà giờ đây mọi cặp mắt đều đổ dồn vào nhìn tôi, nửa thương hại, nửa muốn nói: “Chết mày chưa con, cái tội không có tiền mà bày đặt sĩ gái” Sau đó, tôi thấy hình như mắt mình nhòa đi, mặt nóng bừng, tôi lầm lũi bước ra trả tiền, chỉ nghe loáng thoáng bên tai: - Nhỏ này, sao cứ chọc quê người ta vậy mày? - Con không đủ tiền trả thật hả??? - Bla...bla...bla... Tôi không buồn nói năng gì nữa, chỉ lặng lặng móc tờ 100k ra đưa cho chủ quán, sau đó quay đi dắt xe đạp đi thẳng mặc cho bà chủ quán đang la bài hãi đằng sau: - Con ơi tiền thối nè! Ơ cái thằng này, mày có bị sao không đó..... Mang tâm trạng buồn thảm đó, về đến nhà tôi dựng xe ngay ngoài sân, đi thẳng vào nhà sau khi co chân sút cho con cún yêu quí đang nhảy nhót le lưởi mừng chủ về. Mặc kệ nó đang la ăng ẳng, tôi cũng chả còn tâm trí nào mà nựng nó nữa, nhưng tôi quên mất 1 điều, rằng giờ này đang là giờ papa yêu quí của tôi đang ngủ trưa sau nhà, và ông rất ghét bị phá giấc ngủ giữa chừng, vì thế nên khi tôi vừa bước được nửa bước lên bậc cầu thang định đi lên phòng, tôi liền khựng lại như bị điều khiển từ xa bởi giọng nói của ba tôi: - Bộ trưa nắng quá mày bị chập 2 dây làm 1 hay sao mà về dục xe, đá chó vậy hả? Tôi từ từ quay lại như 1 thước phim quay chậm, và càng điếng hồn hơn nữa khi thấy sau đàng sau lưng ba tôi là cái roi mây đang ngoe nguẩy theo từng nhịp nhịp giò của ông. - Dạ.... Thưa ba con ...con ... mới về! - Ờ, con ngoan, con ngoan. Đi học mới về hả con. Mà hôm nay chỉ lên nhận lớp chứ đâu có học gì phải không con? – Ba tôi hỏi bằng 1 giọng nhẹ nhàng nhưng tôi vẫn nghe như sấm nổ bên tai. - Dạ ba! - Ờ thôi lên phòng nghỉ ngơi đi! - Dạ. Tôi mừng húm khi thấy bỗng nhiên mình được tha bổng, nên khi tôi vừa quay lưng lên cầu thang, ba tôi hỏi tiếp 1 câu và do không đề phòng tôi dính bẫy ngay lập tức: - Ủa mà mấy giờ tan học vậy con? - Dạ 10h30 ba! -Mày nhìn dùm ba coi mấy giờ con? - Dạ 1h30’ rồi ba! – Tôi trả lời sau khi đưa tay lên xem giờ mà không biết tai họa đang chuẩn bị giáng xuống đầu. - Mày đi đâu giờ này mới về hả thằng quỉ sứ kia? La cà ở đâu? Hả? – Ba tôi gầm lên. - Dạ...dạ.... con....đi..... - Đi đâu? – ba tôi quát lên. Sau đó, tôi biết không đường nào có thể chối cãi được nữa, tôi đành phải khai ra là tôi đi ăn, nhưng không thể nào khai ra là đi ăn với gái vì ba tôi hồi đó chưa muốn tôi dính vào mấy vụ yêu đương lăng nhăng, sợ ảnh hưởng đến việc học tập. Tôi phải nói dối là đi ăn làm quen với mấy bạn trong lớp. Có vẻ như thấy vẻ mặt ủ rũ của tôi khi về đến nhà nên ba tôi không tin lắm: - Sao mày đi chơi với lớp mà về nhà thấy mặt mày mày ủ rũ vậy? - Dạ, tại...tại... con góp hết nửa tuần tiền ăn sáng rồi ba! – Tôi nhanh trí nói xạo, và ba tôi tin ngay tắp lự. - Trời có vậy mà cũng tiếc nữa! Tao bó tay với mày! Mày sống mày phải biết quan hệ chứ con tiếc chi mấy đồng bạc lẻ đó? - Dạ, con không tiếc nhưng mà nửa tuần con nhịn ăn sáng đó ba. - Mai nói mẹ mày đưa thêm cho! – Nói xong ba tôi quay lưng đi, chừng như sực nhớ ra điều gì, ông quay lại trừng mắt nhìn tôi: - Bây giờ mày lo lên phòng thay đồ rồi chuẩn bị bài vở cho ngày mai đi, rồi chiều mát đi với ba. - Ủa đi đâu vậy ba? – Tôi hơi ớn lạnh trong bụng. - Đi ra tao mua cho mày cái điện thoại, mai mốt có đi đâu, làm gì tao còn quản lý được. Vậy đi! “Ôi hạnh phúc biết bao!” Tôi khẽ la thầm trong bụng, quên luôn cả nỗi ô nhục lúc trưa, tôi phi thẳng nên phòng, chốt cửa phòng lại và bật máy lên chiến game chờ đến chiều.... Chương 6 Chiều hôm đó, tôi bỏ luôn cả đánh bóng chuyền mặc cho lũ nhóc trong xóm ôm banh qua trước cổng mà gào réo tôi cả buổi. Mới 4h chiều, khỏi cần ai phải nhắc tôi đã chui vào nhà tắm dội nước kỳ cọ sạch sẽ mặc dù mọi ngày mẹ tôi phải nhắc đi nhắc lại cho đến lúc quát lên tôi mới chịu ôm đồ đi tắm. Thú thật, không phải tôi ở dơ gì cho cam, mà là do tôi không thích tắm sớm. Tắm sớm tối đến người bức rức rất khó chịu, tôi chỉ thích tắm khuya thôi, nhưng mẹ tôi lại không cho vì bà lo tôi bị bệnh về phổi. Còn hôm nay, do đã có lời nhắc nhở của papa, nên tôi phải lo tắm sớm, mặc cho mẹ tôi đang lẩm bẩm ở ngoài: - Chà chắc là đêm nay trời mưa to đây!!! Giở giời rồi! Sau khi đóng bộ xong xuôi, tôi đi ra hỏi mẹ: - Ủa ba đâu rồi mẹ? - Mày kiếm ba làm gì? Ổng đi với chú Thái từ trưa rồi! “Chết mẹ, sao số con hôm nay xui vậy nè trời?” Tôi ôm đầu than thầm. Ông ba tôi mà đã đi với chú Thái thì chỉ có mà đến khuya mới về, mà về đến nhà thì chỉ có mà say khướt. Thật là 1 ngày bị “hai néo” ám mà! Chả biết làm gì, tôi lủi thủi ra sân, tính dắt xe ra chạy dòng dòng hóng gió gặm nhấm nỗi buồn thì tôi nghe 1 giọng ồm ồm vang lên sau lưng: - Mày không ở nhà đi với tao tính đi nhổng ở đâu nữa vậy hả? - Ủa ba? – Tôi quay lại hét lên mừng rỡ - Sao mẹ nói ba đi với chú Thái? - Tao về nãy giờ rồi. Vô nhà dắt xe tao ra, tao với mày đi! - Dạ, ba! Sau 1 hồi lùng sục khắp các tiệm điện thoại lớn nhỏ, cuối cùng tôi cũng vẫn chưa tìm được cái nào như ý. Cái mà tôi ưng ý nhất là cái N95, nhưng ba tôi lại gạt phắt đi vì cho rằng tôi đua đòi. Ông muốn mua cho tôi cái 6030, nhưng tôi thì lại muốn có 1 cái vừa nghe nhạc, vừa chụp hình, vừa chơi game bla...bla... Thế là nói qua nói lại 1 hồi, ba tôi đâm nổi khùng: - Dẹp, khỏi mua nữa, về! Chở tôi về đến trước cổng nhà, ba tôi để mặc cho tôi lủi thủi đi vào nhà sau khi buông 1 câu làm tôi nát lòng: - Từ nay đừng mong tao mua cho mày cái gì nữa nghe chưa! Được voi đòi tiên! Lê lết tấm thân vào phòng, tôi buông mình nằm xuống giường, thả cho suy nghĩ đi vu vơ mà gặm nhấm nỗi buồn. Cứ vậy cho đến khi trời tối lúc nào tôi cũng không hay, chỉ đến khi mẹ tôi gào lên kêu tôi xuống ăn cơm, khi ấy tôi mới biết rằng là trời đã về đêm, và 1 ngày bị ám đã sắp trôi qua.... Ngồi vào bàn, tôi cầm chén lên định ăn qua loa rồi lên phòng sau khi mời ba mẹ và chị ăn cơm. Nhưng khi tôi vừa chuẩn bị đưa mẻ cơm đầu tiên vào bụng thì ba tôi lên tiếng; - Khoan ăn đã, trước khi ăn ba có cái này muốn thông báo! Tính để lát ăn xong rồi nói nhưng thấy tình hình không có vẻ không ổn. Không nói sợ thằng Gia ăn cơm không ngon. - Dụ gì nữa vậy ba? – Tôi uể oải buông chén xuống bàn. - Mày còn nhớ vụ gì không? - Vụ gì ba? Tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. - Vụ trường chuyên đó. - À con nhớ rồi, ba hứa có quà cho con khi con thi đậu vào trường chuyên. Thật sự nếu như ba tôi k nhắc có lẽ tôi đã quên cái vụ này, vì lúc đó tôi chỉ nghĩ là ba tôi vui mồm nói vậy để cho tôi ráng đậu trường chuyên mà học, chứ cũng không dám đòi hỏi hay mơ mộng gì nhiều. - Ờ, không chỉ tao có quà, mà mẹ mày với chị mày cũng có quà nữa. Chiều tao dẫn mày đi mua điện thoại đó là quà của mẹ mày với chị mày nhờ tao mua cho mày. - Ủa sao ba nói không mua nữa? – Tôi chen ngang. - Tao dẫn mày theo để biết mày thích cái nào, còn nói vậy là để cho bây giờ mày có bất ngờ, với để cho mẹ mày với chị mày tận tay trao quà cho mày. Bà lấy ra đưa nó đi. - Đây quá của út ít ụt ịt đây... Vâng, và còn niềm hạnh phúc nào hơn khi mà giờ đây, trước mắt tôi là 1 con N95 còn nguyên trong hộp, thơm phức mùi của nhà sản xuất. Không kiềm chế được nữa rồi, tôi đưa tay tình mở hộp ra thì ba tôi quát: - Để im, lát vào phòng rồi muốn đập hộp, đập máy gì thì đập. Giờ nghe tao nói tiếp đây. - Dạ! - Đây là cái sim trả trước, giờ nó có tài khoản sẵn rồi, mai mốt hết tiền thì tự tiết kiệm tiền ăn sáng mà nạp nha con. Còn giờ mới là quà của tao. Nói xong ông đứng dậy đi về phía nóc tủ lạnh, lật tấm khăn che lên và lấy ra 2 cái chìa khóa đưa cho tôi. - Ủa chìa khóa gì đây ba? – Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên. - Chìa khóa xe chứ chìa khóa gì? Nhìn không biết sao? - Ủa mà con đâu đủ tuổi đi xe đâu ba, đi lỡ bị CA bắt sao? - Thì mày đắp mền để đó, 3 năm nữa đủ tuổi rồi đi....... - Trời! – Tôi la lên hãi hùng và ngã ngửa ra đàng sau. - Nói vậy chứ bộ ba mày ngu lắm hả con? Xe đó là sirius 50, mày 16t, đủ tuổi đi rồi. - Ủa vậy hả ba? Mà xe đâu con không thấy? - Mày đúng là đại ngốc mà – Chị tôi nãy giờ đang im lặng chen vô – Quà thì sao để mày thấy trước được. Ba dựng đắp mền ở sân sau đó. - Hoan hô, ba mẹ muôn năm! Chị yêu muôn năm! – Tôi bày tỏ niềm vui bằng cách chạy nhảy khắp nhà bếp và ôm hôn từng người một. - Nè con! - Dạ sao ba? - Sở thú đang thiếu khỉ đó con! Như con ngựa đang chạy sung sức, giữa đường gặp cây chắn lối, tôi thắng cái két, thôi trò chạy nhảy và ngoan ngoãn đi vào bàn. - Mày lo mà học hành nghe chưa, chứ đừng có xe với điện thoại rồi lo mà phởn đâu. Tao biết tao tịch thu mà tao oánh què giò nghe chưa! - Dạ! – Chư lúc nào tôi ngoan như lúc này! Sau đó, bữa cơm diễn ra rất ư là rôm rả và hạnh phúc, ít nhất là với tôi là như vậy. Sau bữa cơm, lấy cớ là chạy thử xe, tôi dắt xe ra ngoài và bắt đầu cuộc hành trình phởn. Ghé qua dợt le với mấy thằng bạn hồi cấp 2, tôi chạy qua nhà thằng bạn chí cốt của tôi. - Oa, hôm nay được lấy xe đi phởn mày? Bộ ông già mày đi nhậu rồi hả? Mà đi lỡ gặp mấy “anh thông” thì sao mày? - Thì đi thôi có gì đâu mày? Mấy ảnh sao dám bắt tao? - Thôi đi ba, mới phởn ở huyện đội về hay sao mà ôm bom về đánh nhà anh em vậy ba? - Trời cái thằng này? Xe này là xe50, mà xe 50 có nghĩa là tao đủ tuổi đi rồi. - Phải không mày.... để tao coi cái biển số?............. Ủa xe mới mày, chưa cấp biển nữa. Ông già mày mới mua thêm à? Mà nhà mày 3 cái rồi còn gì? Cái này mua cho ai? - Chứ mày nghĩ còn cho ai nữa mày? - Cho mày hả? Trời ơi, ngon quá zậy mày? Đi rửa xe cu. - Ờ thì tao xuống đón mày đi nè. Vào lấy nón rồi đi. ............... -Giờ rửa bia hay đế mày? - Thôi con lạy ba? Mấy giống đó hôm nay con uống để mà về “thần hộ vệ” của tao dứt điểm tao à? Đi cafe thôi, cái đó để chủ nhật. - Ờ vậy cũng được, quán cũ thẳng tiến! Có lẽ đêm đó chả còn gì để nói, vì cũng chỉ còn là ba cái chuyện cưa bom, chém gió giữa tôi và thằng bạn. Nhưng trong cái lúc cưa cao trào đó, thì tôi thấy từ ngoài cổng đang có 1 đôi nam nữ chở nhau tình tứ trên chiếc xe đạp từ từ chạy vào, và người ngồi sau nhìn vẻ như quen quen. Sau 1 hồi ráng căng mắt nhìn xem ai thì cái xe đạp đó cũng vào đến sân, người con gái ngồi sau bước xuống xe, khẽ hất mái tóc dài ra đàng sau, và ngay lúc đó, tôi nghe như tim mình đang bị ai đó bóp chẹt.... Chương 7 - Ủa Gia, đi uống cafe với bạn hả? – Người con gái ấy kéo tay người con trai đi đến bàn tôi niềm nở hỏi. - À, ừ, Gia đi uống cafe với bạn! Lê đi chơi cùng bạn hả? - Ừ, quên mất. Để Lê giới thiệu với Gia nha! Đây là anh Hải, bạn trai của Lê. Ảnh học trên mình 1 khóa, cũng (bạn đang đọc truyện tại topkute.net, chúc các bạn vui vẻ) A1 đó Gia! - Chào anh! – Tôi đứng dậy khẻ mỉm cười, 1 nụ cười nguy hiểm và chìa tay ra bắt tay với hắn. - Chào em! Anh với Lê có thể ngồi đây cùng luôn được chứ! Em và bạn em không phiền chứ! - Không có gì đâu anh, anh ngồi đi! Đây là Trường, bạn em! Sau khi quay qua chào bạn tôi, cả 2 cùng kéo ghế ngồi xuống và kêu nước uống. - Chắc là anh đây và Lê ở gần nhà nhau hả? – Tôi quay sang hỏi Lê, giờ đang ngồi nhấm nháp ly cam vắt. - Ừm, nhà anh Hải gần nhà Lê! Mà sao Gia biết hay vậy? – Lê tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi. - Ờ thì cũng đâu có gì khó hiểu đâu Lê, anh Hải học trước Lê 1 khóa, hôm nay mới nhập học mà đã được làm bạn trai Lê rồi thì phải quen Lê từ trước, mà quen từ trước thì chỉ có khả năng gần nhà thôi. – Tôi ngồi suy luận tựa như Shelock Home. - Oa, Gia suy luận hay quá! Công nhận Gia thông minh thật đó, hèn chi vào được A1!Hihi! - Anh cũng A1 vậy! – Tên Hải quay qua nhăn nhở. - Hứ, ai nói anh! Từ lúc đó trở đi, tôi không nói gì nữa, hay đúng ra thì là bộ não tôi như đang đóng băng! Chả biết nói gì và cũng chả biết phải nghĩ gì để nói! Vì thế nên tôi chỉ lặng lặng ngồi nhấm nháp từng ngụm cafe sữa béo ngậy, nhìn thằng bạn thân của mình đang vừa rít thuốc liên hồi vừa vung tay chém gió với lão Hải. Còn nàng thì chỉ chống cằm ngồi nhìn bạn trai mình với ánh mắt trìu mến. Không biết sao khi bắt gặp ánh mắt nàng đang dành cho người khác, tôi chợt thấy quặn lòng, cảm giác như mình đang mất mát điều gì đó càng làm cho đầu óc tôi thêm trống rỗng. Và rồi tình hình cái chiến sự chém gió cũng đi đến hồi kết thúc vì suy cho cùng trình độ chém của cả thằng bạn tôi và lão Hải cũng chỉ ở cái dạng amature, nên chém qua chém lại 1 hồi rồi cũng chả còn chuyện để mà chém. Và cái chiến sự đó kết thúc thì lại đến chương trình phim tình cảm: - Em đêm uống nước đá nhiều coi chừng viêm họng đó. - Kệ em, em thích uống mà! - Thôi mà nghe lời anh đi! E mà bệnh là anh sống không nổi đâu! Ôi thôi, toàn những câu tình cảm nghe nhạt như nước ốc, mà cái thứ nước ốc này là nước ốc chết, nên tôi nghe nó cứ thum thủm thế nào đến rợn cả da gà. Ngồi 1 lúc, chịu hết nổi, tôi đành quay sang cắt ngang để giải thoát cho chính mình: - Thôi Gia phải về rồi, xin phép anh và Lê Gia về trước nha! – Nói xong tôi không để ai kịp trả lời, tôi quay ra sau gọi tính tiền. – Chị ơi tính tiền cho em nha! - Sao về sớm vậy Gia, mới hơn 8h mà! Mà Gia để lát bọn mình trả cho, hồi trưa Gia đã mời bọn Lê ăn rồi mà.... - Cái gì, trưa em đi chơi hả???- Lão Hải rít qua kẽ răng. - Không có gì đâu anh. – Tôi đỡ lời cho Lê. – Hồi sáng em lỡ vô tình đụng phải bạn của Lê, nên mời 2 bạn đi ăn coi như chuộc lỗi. Vừa nói đến đây thì chị tiếp viên quán cũng đã ra tới, tôi khẽ liếc qua bill tính tiền, xong móc tiền ra trả. Trước khi đi ra lấy xe, tôi chìa tay ra bắt tay lảo già dịch 1 lần nữa: - Thôi chào anh, em về. Chúc mừng anh vì anh có điều kiện thuận lợi hơn em. Nhưng đừng để em biết anh làm bạn em buồn, còn không thì anh biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi đó! – Ngay giây phút đó tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại nói những lời đó, giống như tôi đang muốn phát động cuộc chiến tranh vậy. Khã ngỡ ngàng trước thái độ của tôi, nhưng lão ta cũng lấy lại thái độ bình tĩnh khá nhanh, vờ ra vẻ tươi cười, lão đứng dậy bắt tay tôi, ghé sát tai tôi thì thầm qua kẽ răng: - Mày ngon lắm nhóc! Và ngay lúc đó hắn siết mạnh tay như muốn cảnh cáo tôi. Gặp ngay lúc tôi đang nóng máu, đang cần tìm cái gì để phát tác thì ngay lúc đó lão ta đã làm 1 hành động khá ngu ngốc như vô tình châm thêm ngọn lửa giận của tôi. Tôi lặng lẽ luồn tay ra bắt lại tay hắn, sau đó dồn lực về cổ tay, siết mạnh.... Tất cả 2 người còn lại đang theo dõi cuộc nói chuyện “niềm nở” giữa 2 chúng tôi, không ai hiểu được điều gì đang xảy ra, chỉ thấy 2 người đang tươi cười nói chuyện, vậy mà trong chớp nhoáng lão đã la lên thảm thiết, vội rụt tay lại như chạm phải điện và ngội bệt xuống ghế, mặt xanh lét như tàu lá chuối... Mặc cho Lê đang ngồi nhìn tôi sững sờ, và cả thằng bạn tôi cũng đang ngơ ngác không kém, tôi chỉ thẳng mặt lão và nói: - Nhớ những gì tôi nói với anh đêm nay nhé! Nói xong tôi quay đi, kéo theo thằng bạn, mặc kệ nó cũng đang ..... run. Khi đã yên vị trên xe và phóng ra ngoài đường lớn, thằng bạn tôi vẫn còn đang ngơ ngác. Tôi tìm 1 ghế đá ngay sát lề đường trong công viên nhỏ tấp xe vào, mặc kệ thằng bạn đang đứng nhìn tôi chăm chú như muốn phân tích thái độ của tôi lúc nãy, tôi đi vào ngồi bệt xuống ghế đá. - Còn thuốc không cho tao điếu. - Nè mày. – Nó chìa ra cho tôi điếu mèo và bật quẹt mồi cho tôi khi tôi đưa điếu thuốc lên miệng. – Mày đang có chuyện buồn à? - Sao mày biết? – Tôi hỏi lại sau khi kéo vào 1 hơi thuốc dài, cảm giác thấy đầu óc có vẻ tỉnh táo hơn. - Thì mày bình thường có khi nào hút thuốc đâu. Chỉ khi mày có chuyện gì đó tao mới thấy mày hút thôi. - à ừm không có chuyện gì đâu! - Chuyện hồi nãy là sao vậy? Tao không hiểu? - Tốt nhất là mày không cần biết! Thế thôi! - Mày sao vậy, tao là bạn thân mày mà! - Mày thôi đi! – Tôi quát lên. – Để cho tao yên đi, tao không muốn nói chuyện đó nữa. Thoáng chút sững sờ vì rất ít khi tôi nổi sùng với nó, nó thở dài và buông ra 1 câu: - Làm gì thì làm, đừng vì gái mà chết nha mày! Bạn bè tao nói thật, thằng đó không đơn giản đâu. - sao mày biết? Đến phiên tôi ngạc nhiên. - Nó hiện đang là trùm trường mày đấy! Nó ở trọ gần nhà tao mà, nên tao biết tiếng của nó. - Hèn gì.... - Hèn gì mày? - Ờ, hèn chi tao thấy mày với nó có vẻ như quen nhau rồi... Mà thôi, về... haizzz Chương 8 Đêm đó là đêm đầu tiên tôi biết thế nào là cảm giác của người: “thức đêm mới biết đêm dài.” Những gì diễn ra trong ngày liên tiếp hiện lên trước mắt tôi trong màn đêm dày đặc như những thước film tua nhanh. Tại sao tôi lại có cảm giác khó chịu khi thấy Lê đi cùng với 1 người con trai khác? Không lẽ tôi đang ghen? Mà mới gặp đã có tình cảm gì đâu mà ghen? V.v. bao nhiêu câu hỏi cứ chập chờn trong đầu tôi mà không có lời giải thích. Ngó qua kim đồng hồ phản quang, đã hơn 2h sáng. Mọi khi giờ này tôi đã ngủ không biết trời trăng mây gió gì, vậy mà hôm nay 2 mắt tôi giờ vẫn còn chưa có dấu hiệu của việc buồn ngủ. Tôi uể oải bước ra khỏi giường, đi ra phòng khách mở tủ chôm của ba tôi 1 gói 555, tôi đi lên sân thượng hút thuốc. Khói thuốc cộng thêm gió khuya mát lạnh làm đầu tôi phần nào tỉnh táo hơn. Thị trấn về đêm yên tĩnh quá, lâu lâu cái màn đêm tĩnh lặng ấy lại bị phá tan bởi tiếng xe tải chở hàng phóng vút qua trên đường quốc lộ như muốn kéo theo màn đêm cô quạnh ấy nhưng không thể... Tôi cứ đứng mải mê suy nghĩ và rít thuốc liên hồi, và tôi cũng không biết rằng có 1 người đang đứng sau lưng tôi nãy giờ. Chỉ đến khi 2 con mèo nhà ai cắn nhau chí chóe trên mái ngói đàng sau làm tôi giật mình quay lại... - Ủa chị T., chị...chị...lên khi nào vậy? - Mày làm gì mà giờ này chưa ngủ? Còn hút thuốc nữa, bộ muốn tía già tuốc xác mày ra à? – Chị tôi khe khẽ hỏi như sợ ba tôi nghe thấy. - Chị đừng nói với ba nha. Không hiểu sao tối nay em khó ngủ quá, nên lên đây đứng hóng gió vậy đó mà. - Hóng gió mà hút thuốc! Hừ! - Em ...lâu lâu em hút thôi, chứ đâu có nghiện đâu! - Mà sao khó ngủ, chắc có quà nhiều quá nên giờ không ngủ được hả? - Đâu có chị,...em... cũng không biết sao tự nhiên thấy buồn buồn sao đó! Mà thôi, không có gì đâu chị, chị đi ngủ đi...haizz... - Mày có chuyện gì phải không? – Chị tôi làm bộ mặt nghiêm – Nói tao nghe coi, không tao nói ba mày hút thuốc đó. Mỗi một lần không ép được tôi 1 việc gì đó, là bà chị yêu dấu của tôi lại lôi cái thần chú: “tao nói ba đó” ra để điều khiển tôi. Và lần này câu thần chú ấy lại 1 lần nữa thành công. Quay mặt đi nhìn về phía nền trời ánh lên 1 màu vàng do đèn đường hắt lên, tôi chậm rãi kể lại mọi chuyện xảy ra trong ngày từ khi tooi6 gặp Lê cho đến buổi tối tôi vô lý dằn mặt bạn trai của Lê. - haizz... Chuyện là như vậy đó! – Tôi thở dài kết thúc mọi chương trình “kể lể đêm khuya” - Haha, Trời ơi con mọt máy tính biết yêu! Haha! – Chị tôi không nhịn nổi, phá lên cười. - Suỵt! Bộ chị tính cho nghe ba nghe thấy hả? - Chết, tao quên mất! – Chị tôi thì thầm –Vậy là thằng em tôi bữa nay biết yêu à? Haha! - Yêu đương gì? – Tôi ngơ ngác không hiểu. - Thì mày yêu con nhỏ đó rồi! - Điên à, mới gặp mà yêu đương gì chị hai? - Thế mày đã nghe người ta nói “tiếng sét ái tình” chưa? - Rồi, sao? - Thì mày như vậy đó. - Thôi dẹp đi, sét với chả ái, coi film Hàn cho lắm vào rồi giờ nhiễm. Thôi không nói chuyện này nữa, em đi ngủ. Nói xong tôi quay lưng đi thẳng, mặc kệ bà chị đang nói với theo: - Ngủ ngon nhé nhóc, chúc nhóc có nhiều giấc mơ đẹp với em “hai néo” của nhóc nhé!Hihi! Và đêm đó là đêm đầu tiên tôi nếm cảm giác làm cú đêm, một đêm thật dài với 1 đôi mắt mở chòng chọc nhìn vào màn đêm đen quánh. Reng.... reng....reng.... Tiếng đồng hồ báo thức đã 5h sáng, tôi uể oải ngồi dậy rửa mặt mũi cho tỉnh táo, mang giày vào chạy bộ buổi sáng. Mọi sáng tôi thường chạy bộ từ nhà ra đến công viên gần nhà, chạy quanh công viên khoảng 5 vòng rồi chạy về nhà, nhưng sáng nay, hai chân tôi như đeo theo 2 cục đá, nhấc lên không muốn nổi, tôi đành biến mình thành 1 ông cụ non, lẽo đẽo đi bộ theo mấy cụ già đang đi tập dưỡng sinh đàng trước, cố giữ cho đầu óc thật tỉnh táo.... Theo lệ, trường tôi 7 giờ kém 15 là đánh trồng (bạn đang đọc truyện tại topkute.net, chúc các bạn vui vẻ) vào sinh hoạt 15’ đầu giờ, vậy mà mới 6h10’ tôi đã có mặt ở trường. Bác bảo vệ vẫn chưa đến, tôi đành ngồi ở nhà để xe chờ lấy thẻ xe. Những suy nghĩ vẫn vơ không đầu không đuôi lại tràn đến, tranh nhau chỗ đứng trong đầu tôi, đến khi tôi đang chuẩn bị “ tẩu hỏa nhập ma” thì vị cứu tinh của tôi đến: - Đến sớm thế thằng quỉ. Đến sớm nhất mà còn về muộn nhất. Tôi không nói gì, chỉ gật đầu chào bác bảo vệ rồi lấy thẻ xe lên phòng học của mình. Vừa lên đến cửa lớp, xém chút nữa tôi đã ngã lăn ra bất tỉnh….. Trong lớp tôi giờ đang có 1 người ngồi thù lù ngay cạnh chỗ tôi ngồi, và không ai khác chính là LMT. - Đi sớm vậy mày? – Nó quay sang hỏi tôi. - Mày còn sớm hơn tao mà hỏi cái gì? Tính lên ăn trộm hả mày? – Tôi dở giọng cà khịa, quên béng mọi buồn phiền. - Đâu có mày, tại tao ở trọ ngay cantin, sáng dậy chả biết làm gì, thôi lên lớp trước ngồi chơi. Thôi ra hành lang đứng ngắm gái với tao. Nói xong không kịp đợi tôi có đồng ý hay không, nó cầm tay tôi lôi ra hành lang… Dưới sân trường giờ này đã lác đác những bóng áo trắng đi vào. Đầu tiên là những cái đầu đinh, quần xanh áo trắng, và sau đó là 1 bầy vừa thiên nga, vừa cá sấu, v.v xen kẽ nhau đi vào. Tôi và LMT tha hồ đứng chỉ trỏ, bình phẩm loạn xả cả lên. - Ê mày, nhìn con bé kia đi. Xinh thế mà đi với thằng nhìn tởm bỏ mẹ! - Đâu? – Tôi quay sang nhìn theo hướng tay LMT đang chỉ, bỗng thấy tim mình lại nghẹn lại…. - Con nhỏ xinh quá mày hén blablabla…. Tôi nghe tai như đang ù đi, mặc cho LMT đang đứng ba hoa bên cạnh, mắt cũng như đang có màn sương mờ ảo, nhìn cái gì cũng như ảo ảnh, nữa rõ nửa mờ nhạt. Nhưng hình bóng đó thì vẫn đậm nét trong mắt tôi, hay là có lẽ cả trong trí óc tôi…. Lê, chính là Lê, lại đang tay trong tay đi cạnh lão già dịch ấy, tôi không biết những lời bà chị tôi nói với tôi tối qua có là thật không, không lẽ tôi đã trúng “tiếng sét ái tình” thật sao? Chắc là không, nhưng tại sao tôi cứ có cảm giác khó chịu khi nhìn thấy Lê đi cạnh lão già dịch đó, tại sao tôi lại có những thái độ khó hiểu như đêm qua ? Hàng loạt câu hỏi cứ hiện ra, đến lúc tôi như muốn phát điên thì tiếng trống đánh vào lớp làm tôi sực tỉnh. - Thôi vào lớp, tiết đầu của cô chủ nhiệm đó! – Tôi quay qua kéo LMT vào lớp. - Nè mày hình như cô chủ nhiệm mới ra trường mày ha! - Ờ! – Tôi đáp bằng giọng hờ hững. - Nhìn cô cũng xinh mày ha! – Nó vẫn chưa buông tha. - Ờ, cũng dễ thương. - Ờ vậy giờ mày có dám chứng minh mày là thằng không sợ gì không? - Chuyện gì nữa đây mày? – Tôi nhăn nhó đáp - Tao với mày thách cược nhau. - Gì nữa đây ba? - Tao thách mày dám tán cô chủ nhiệm….. _Chương 9 Có lẽ người dân nước Mỹ khi hay tin nước mình bị khủng bố vào ngày 11/9 chắc cũng chưa ngỡ ngàng bằng tôi lúc này. Những lời mà thằng LMT vừa nói chẳng khác nào quả bom dội ngay vào lỗ tai tôi, sau 1 hồi choáng váng, tôi quay sang hỏi lại nó, giọng vẫn chưa hết bàng hoàng: - Mày...mày... nói cái gì nói lại tao nghe cái nào? - Tao nói là tao thách mày dám tán cô chủ nhiệm, mà phải tán dính nha! - Mày dở hơi hả? - Sao rồi, sợ hả, vậy thì đâu đáng mặt anh hùng mày! – Nó chơi chiêu khích tướng tôi. - Mịa mày nghĩ sao vậy hả LMT, có ai đời học sinh đi tán tỉnh cô giáo không? - Thì nếu mày sợ thì thôi... tao không thách, tao chỉ muốn mày chứng minh những lời mày nói thôi. Vâng, và từ cái giây phút đó trở đi, tôi đã tự dặn lòng mình nếu có chém gió thì phải chém sao cho không ai bắt bẻ được mình. Chứ còn chém nửa vời, thì chỉ có nước mà ăn cám giống như tôi lúc này. Suy đi tính lại một hồi, tôi quyết định thôi thà nhận lời thách thức của nó, cùng lắm thì thua nó vài trăm ngàn cho xong chuyện. Còn hơn là mang tiếng cưa bom cả đời. - Sao, mày suy nghĩ thế nào rồi? – Nó hỏi tôi ngay khi tôi vừa quay qua khều nó. - Tao đồng ý. Điều kiện thế nào? - Chỉ cần mày tán được cô giáo thì tao thua. Còn nếu hết năm mà mày không tán được thì mày thua. - Vậy nếu mày thua thì sao? - Tao mất mày 1tr, ngoài ra trong 3 năm cấp 3 này, mày bảo gì tao làm nấy. Được chưa/ - Rồi. Vậy chuẩn bị sẵn 1tr và 3 năm làm sai vặt cho tao đi nha LMT. - Ấy khoan, chưa rõ thắng thua mà. Còn nữa, nếu mày thua, mày mất tao cái ROLEX mày đang đeo nhá! - Cái gì? Mày biết cái ROLEX này bao nhiêu tiền không? - Vài trăm là cùng chứ gì! Chẳng qua tao thấy nó đẹp nên tao thích. - Mày nghĩ sao vậy LMT, dòng ROLEX President mà mày nói mấy trăm hả? Mấy trăm đô cũng chưa có đâu. Hơn 10 ngàn đó nhóc, với lại đây là quà của chú tao gởi về cho tao, tao không đặt cược được. - Vậy là mày không đủ tự tin? – Nó lại chơi chiêu khiêu khích tôi sau 1 hồi há hốc mồm ngạc nhiên. – Hôm bữa mày kể với tao là mày muốn cưa con nào là con đó đổ mà, sao giờ lại sợ vậy chứ? Ngay lúc này đây tôi muốn vả vào mồm mình ngay tắp lự, cũng chỉ vì cái miệng mà giờ nó hại cái thân tôi ra nông nỗi này đây. Ba tôi mà biết tôi dám đem cái đồng hồ ra đặt cược là ổng đã đánh tôi tơi tả rồi nói chi lỡ mà tôi thua nó cái đồng hồ thì chỉ có nước mà đi bụi. - Không được, chắc thắng thì tao có chắc thắng. Nhưng trong đời ai cũng có lúc xui rủi, con số 1% có được là vì vậy. Mà giá trị đặt cược của mày thì quá thấp, trong khi giá trị đặt cược của tao là quá cao. Tao không chấp nhận. - Vậy là mày cưa bom với tao rồi. Hai.... – Nó tiếp tục chơi trò khích tướng mặc kệ tôi đang đánh bài cùn. – Nhưng thôi được rồi, tao sửa lại, nếu mày thua, mày cho tao mượn đeo 1 tháng dợt le là được rồi. Sao được chưa, quá béo bở cho mày rồi. Nó đã nói đến nước đó, tôi chẳng còn cách nào khác là miễn cưỡng gật đầu đồng ý, trong bụng thì âm thầm mà chửi rủa cái thằng nhóc LMT ma lanh. Thật tôi đặt cho nó là LMT không sai chút nào mà.... - Còn nữa, phải có cột mốc chứng minh là mày tán đổ được cô, chứ nói bằng lời thì không được. - Vậy mày muốn sao nữa đây? –Tôi ngán ngẩm nhìn nó. - Chỉ cần mày và cô xưng anh – em với nhau, và mày đưa đón cô đến trường coi như mày thắng. - Được rồi, tao chấp nhận. - Good, ngoắt ngéo làm tin mày. - Tao có 1 điều kiện, - Tôi tiếp lời nó – Chuyện này chỉ có 2 đứa biết, nếu đứa nào làm lộ ra, đứa đó thua cuộc. - Đồng ý! Quên hết mọi chuyện đang làm tôi đau đầu từ tối qua đến giờ qua 1 bên, dẹp luôn cái bộ mặt nhăn nhỏ hí hửng của LMT sau cái móc tay xác nhận của tôi, tôi ngồi hoạt động bộ não hết công suất, cố gằng xây dựng 1 kế hoạch, và đó là kế hoạch đầu tiên trong đời tôi dựng lên để tán gái.... Còn chưa kịp sắp xếp các ý nghĩ torng đầu lại theo trật tự thì trống đánh vào tiết 1, và không lâu sau đó, mục tiêu của tôi từ từ xuất hiện trước cửa lớp. “ Thôi kệ, tùy cơ ứng biến! Giờ chiến luôn!” Tôi tự nhủ thầm trong bụng. Sau khi đợi cả lớp chào cô xong và ngồi xuống, không để cô kịp quay lên bục giảng, tôi vội nói: - Dạ thưa cô! - Gì vậy em? – Cô nhíu mày hỏi lại. - Dạ cô có thể cho em xin số điện thoại cô được không ạ? - Làm gì vậy em? – Giọng cô có vẻ gay gắt. - Dạ… Dạ…. –Tôi ấp úng.- dạ thì..tại..em là cán sự lớp, với lại là bí thư nữa, nên nhiều khi có việc cần liên hệ với cô gấp đó cô. - Nhảm nhí, ngồi xuống! – Cô nạt tôi sau đó tiến lên bục giảng. – Lớp lấy sách ra, chúng ta bắt đầu học. Nếu gặp lúc khác, khi gặp trường hợp này có lẽ mặt tôi đã đỏ nhừ lên vì nỗi nhục nhã này, nhưng lúc này lại khác, tôi còn có nỗi lo khác to lớn hơn và đè bẹp cả nỗi nhục này. “ Thôi thế là tạch nó rồi, haizzz! Vạn sự khởi đầu nan….” Tôi nghĩ thầm trong bụng và lặng lẽ ngồi đánh giá mục tiêu của mình. Buổi họp mặt đầu năm hôm trước, do còn đang mê mẩn bởi sắc đẹp của Lê, phần vì tôi bị quả quê độ do thằng LMT nên tâm trí tôi cũng chả để ý nhiều đến cô. Nhưng hôm nay nhờ có thời gian ngồi nghiên cứu kỹ mục tiêu nên tôi mới nhận ra, cô chủ nhiệm của tôi khá xinh. Dù rằng có thể không bằng Lê, nhưng trong cô lại có 1 sức hút người khác phái khá là mạnh. Khuôn mặt tròn, làn da trắng ngần, thêm đôi mắt với hàng lông mi dài chớp chớp dễ làm cho mọi chàng trai ngơ ngẩn. Thêm 1 phần nữa đó là cô khá là cao, cùng với đó là 1 thân hình khá là cân đối. Có lẽ gia đình cô cũng thuộc dạng khá giả. Khẽ nuốt nước miếng khi tưởng tượng tới cảnh mai mốt tôi được làm bạn trai cô. Sau đó mọi tưởng tượng của tôi lại bị đập tan bởi 1 ý nghĩ: “Người ta xinh như vậy, ngon lành cành đào như vậy, không lẽ đến lượt 1 thằng nhóc con hỉ mũi chưa sạch mày chắc?” Ngồi ngơ ngẩn với hàng trăm ý nghĩ trong đầu mãi cho đến khi tiếng đánh trống hết tiết tôi mới dứt ra khỏi những ý nghĩ chen qua chen lại trong đầu tôi. Uể oải đứng dậy, móc cuốn sổ đầu bài torng hộc tủ ra đưa lên cho cô kí, xong tôi lại uể oải quay về chỗ ngồi. Nhưng ngay khi tôi chưa kịp về đến chỗ ngồi thì tôi nghe cô gọi lại: - Gia, lên lấy sổ đầu bài nè! – Nói xong cô đứng dậy đi thẳng ra cửa lớp. Lại 1 tâm trạng uể oải quay lên lấy sổ, tôi dở sổ ra tính xem thử chữ của cô có đẹp như chủ nhân của nó không thì có 1 mẩu giấy nhỏ rớt ra. Và như 1 liều thuốc kỳ diệu, mọi uể oải trong tâm trạng tôi như bay biến đâu hết, chỉ nhờ mấy nét chữ nhỏ nhỏ xinh xắn dịu kỳ: “ Số điện thoại của cô là 0902.xxx.xxx, đừng cho ai biết em nhé!” …… Chương 10 - Ê mày, bộ bị từ chối thẳng thừng đâm ra “có vấn đề” hả mày?- LMT quay sang hỏi tôi khi bỗng nhiên thấy tôi cứ ngồi tự kỷ cười sằng sặc 1 mình – Chết mẹ đầu nó nóng quá tụi mày ơi! - Dẹp mày đi,nóng cái đầu mày á! – Tôi gạt tay nó ra nạt! - Đâu, đầu tao mát lạnh mà, đầu mày nóng thôi! – Nó nhăn nhở đưa lên giả vờ rờ trán mình. -Mát cái đầu mày, mày lo chuẩn bị những gì mày sắp mất đi. - Hahaha, tối qua không ngủ hay sao mà giờ ngủ mơ giữa ban ngày mày! Há há há! Mặc kệ nó đang ngồi ngoác miệng ra cười giễu cợt tôi hay khiêu khích tôi vì sự thất bại thảm hại trong mắt của 42 con người trong lớp, tôi vẫn không thèm tranh cãi. Tôi tự kỷ với niềm vui của riêng tôi, nó tự kỷ với niềm vui của riêng nó! Mặc kệ nó nghĩ tôi đang là kẻ thua cuộc hay là kẻ cưa bom kỹ thuật số đi chăng nữa, tôi chẳng có thời gian để quan tâm, cứ từ từ tận hưởng niềm vui chiến thắng, mặc dù tôi không biết rằng sau này tôi sẽ còn gặp nhiều sóng gió bão tố nữa, có lẽ niềm vui chiến thắng nhỏ nhoi đã che khuất những lo toan tính toán cho tương lai..... Và cũng nhờ niềm vui chiến thắng đó mà buổi sáng hôm đó tôi như được tiếp thêm sức mạnh, làm luận văn ngắn tôi ngon lành chiếm 1 con điểm 10, làm bài tập lý chạy, tôi cũng lại tranh nốt con 10 còn lại trong con mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị của cu LMT và của cả bốn mươi mấy cặp mắt còn lại trong lớp.... Trưa hôm đó ăn cơm xong, mặc kệ thằng Trường bạn thân của tôi cứ gọi điện giục tôi online công thành cùng tụi nó, mặc kệ luôn mama đang kêu tôi chở đi chợ, tôi tót lên phòng,đóng cửa lại và bắt đầu sắp xếp lại kế hoạch tác chiến. 2h chiều, bản kế hoạch gần như là hoàn tất, tôi bắt đầu bắt tay vào bước thứ nhất trong kế hoạch: “tạo dựng mối quan hệ khăng khít”. Móc điện thoại ra, tôi bấm phím lia lịa: “chao co, co dang lam gi do?”, an tâm sau khi thấy máy báo đã gởi tin, tôi bật máy tính lên ngồi chờ reply. Năm phút đầu tiên, tôi vẫn ngồi chơi game trong tâm trạng cực kỳ thoải mái, đến 10 phút sau tôi đã bắt đầu cảm thấy bức rức khi thấy cái điện thoại vẫn trong tình trạng im lặng… Và đến 30 phút sau, tôi đã ở trong tình trạng cực kỳ sốt ruột, mặc kệ đang săn boss với chả săn quái, tôi cứ ngồi nhìn chằm chằm vào cái điện thoại như muốn thôi miên nó, làm nó phải tuân lệnh tôi mà reo lên hồi chuông tin nhắn đầy xúc cảm…. Liếc qua đồng hồ đã gần 3h chiều, vận chưa có 1 tin tức gì gọi là hồi âm, tôi nóng ruột và không thể chờ đợi thêm được nữa, tôi bốc máy lên và bấm số cô gọi đi. Từng tiếng “tút” đơn điệu vang lên đến khoảng hồi chuông thứ 7, thứ 8 thì tôi thấy cô bắt máy. Hí hửng như bắt được vàng, tôi vội nói luôn mà không cần biết người bên đầu dây là ai: - Alo, cô hả? Nhận được tin nhắn em không? - Không, tao chả nhận được tin nhắn của ai cả? – Một giọng ồm ồm hách dịch cất lên. - Ủa xin lỗi anh là ai mà sao nghe điện thoại của cô Thủy? - Anh cái mả cha mày chứ anh! Tao là bố nó đây. Thầm chửi cái tội lanh chanh của mình đúng 1 ngàn lẻ 1 lần, tôi lại quay sang than thầm vì không ngờ cô lại có 1 ông bố hắc ám, đến mức có lẽ ba tôi khi gặp ổng còn phải bái ổng làm sư tổ về trình độ hắc ám. - Dạ ….dạ con xin lỗi, con không biết là bác… Dạ con chào bác ạ! - Tôi không dám, cậu không biết tôi thì chào tôi làm cái quái gì? - Dạ không ạ, ý con không phải là vậy! Bác cho con xin lỗi ạ! À có cô Thủy đó không bác? Cho phép con gặp cô chút ạ! – Tôi nhanh trí đánh bài lảng. - Muốn gặp gì thì qua đây mà gặp…tút…tút…tút… Ngậm ngùi nhận ra sự thật quá cay đắng, tôi quăng cái điện thoại qua 1 bên, nằm vật xuống giường. Bước đi tiếp theo coi như đã thất bại hoàn toàn bởi vì khi gặp 1 ông bố hắc ám như vậy thì cho dù cô con gái có hiền lành, dễ gần thế nào đi chăng nữa thì cơ hội tiếp cận rất là khó… Đó là quy luật căn bản của môn “ lý luận tán gái Mác Trần Gia”…. Nằm tự kỷ và gặm nhấm nỗi buồn thất bại trong lòng mãi, tôi thiếp đi ngủ lúc nào không hay. Chỉ đến khi chuông tin nhắn vang lên thì tôi mới giật mình ngồi bật dậy. Lò dò ra bàn nhặt cái điện thoại lên, tôi mở tin nhắn lên xem, và xem chút nữa thì tôi đã la lên sung sướng khi đọc được những dòng chữ đầy ngọt ngào: - Co phai Gia khong? Nay co di cho mua do khong dem theo may. Co viec gi khong em? - Da, cung khong co viec gi dau co. E nt hoi tham co chut do ma! Tôi nhấn gởi đi và lại hồi hộp chờ đợi, và lần này như muốn bù đắp lại sự mong chờ mòn mỏi của tôi khi nãy, chưa đầy 3 phút chiếc điện thoại yêu quý lại rung lên, báo tin nhắn mới: - Hay ha, xin so de co cong viec lop goi cho co. Gio loi dung cong quyen lam viec rieng dung khong? - Haha, vay co bi ky luat gi khong co? – Tôi bắt đầu giở trò nhăn nhở. - Co chu, muc ky luat la 1 thang co se khong nghe may khong tra loi tin nhan cua em. - Axax, em dua ma co, co dung nong. Và tiếp tục sau đó là hàng chục tin nhắn chỉ có trong mấy tiếng buổi chiều. Chỉ đến khi tôi thấy căn phòng đã tối sầm, tôi mới lò dò lần mò công tắc mở đèn lên, và liếc nhìn đồng hồ, đã gần 7h tối…. - Co ne, con som, co tro minh di uong café di ha! - Ngon hen, dam du do mua chuoc ha? Tinh hoi lo ha? Khong de dau. - Hihi, hoi lo gi dau co, tai thay con som nen em ru co di uong café tan doc choi ma! Và lần này thì cái điện thoại quái quỉ lại như muốn chọc điên tôi, khi mà gần 30 phút sau tôi vẫn chưa thấy nó rung lên 1 hồi nào. Đến khi tôi chịu không nổi sự hối thúc dồn dập đi tắm của mẹ tôi, tôi mới đứng dậy lấy đồ chui vào phòng tắm…. Và đến khi tắm xong đi ra, tôi bấm điện thoại lên định gọi điện rủ thằng Trường đi “sở lượn” thì thấy có 1 tin nhắn đã nằm trong máy nãy giờ: - 7h30 qua don co di luon nhe!..... Chương 11: Không cần phải đợi đến 7h30, tính từ lúc nhận được tin nhắn là hơn 6h, tôi vội vàng lao vào nhà bếp: - Mẹ ơi con đói bụng quá, có cái gì ăn được chưa mẹ? - Có đồ ăn rồi đó, đợi lát chị mày tắm xong ra ăn, ba mày ổng đi nhậu rồi, khỏi đợi. - Thôi con ăn trước nha, đói lắm rồi. Nói xong tôi không cần đợi mẹ đồng ý, bay ngay vào bếp xúc 1 tô tả pí lù vừa cơm, vừa thịt kho trứng, vừa rau dưa đem ra bàn ngồi xúc ăn, mặc mẹ tôi ngồi lâu lâu chọc 1 câu: - Mày là heo hả con? - Ngoàm, ngoàm, …sao… là…heo …mẹ…ngoàm…ngoàm… - Chứ mày nhìn cái tô cơm mày xem giống món tả pí lù người ta nuôi heo không? - Ngoàm…mẹ…để con…ăn… - Mày ăn vậy lỡ có ai vào nhà lại tưởng tao bỏ đói mày cả tháng thì sao thằng kia, ăn từ từ thôi. - Ngoàm…. Kệ con mà…ngoàm.. ……………… - Từ từ con, nghẹn bây giờ! – Mẹ tôi la hoảng khi thấy tôi nấc cụt. - Mày làm gì ăn như sắp chết đói vậy con? Im lặng…. - Tối nay ba mày dặn không cho mày đi đâu đó, ổng về không thấy mày là mày coi chừng! - Cái gì mẹ? – Tôi nhảy dựng lên, buông rơi luôn cái muỗng vẫn còn đang nằm trên miệng. – Giỡn hay đùa vậy mẹ? - Chả giỡn cũng chả đùa. – Mẹ tôi nói giọng chắc nịch. Thật đúng là sự đời không ai đoán trước được mà, cứ y như rằng khi nào tôi đang chuẩn bị cho 1 sự việc trọng đại nào đó thì y như rằng sẽ bị ngáng chân ngang chừng. Và lần này cũng vậy, bỏ dở cả tô cơm đang ăn, tôi ngồi thừ người ra suy nghĩ. Không lẽ bây giờ lại điện lại cho cô nói là ba em không cho em đi. Như vậy thì con nít quá. Vậy giờ phải làm sao?.... Bất chợt tôi sực nhớ ra, tôi vẫn còn có 2 vị cứu tinh, và 2 vị cứu tinh đó giờ đây đang thủng thẳng dọn đồ ăn ra bàn, chuẩn bị cho bữa ăn tối, thi thoảng nhìn về phía tôi cười cười… - Mẹ, lát con lỡ hẹn với bạn rồi, không bỏ được, mẹ giúp con đi! - Dẹp đi mày, lại đi phởn với con nào hả? – Chị tôi nạt cắt ngang. - Có đâu, em hẹn đi uống café làm quen cùng mấy bạn mới thôi mà. - Nhìn mặt mày tao nghi quá! – Cả 2 cùng đồng thanh. - Thôi mà, mẹ với chị T. giúp con đi mà, con năn nỉ đó…. - Thôi mày phắn lẹ cho rộng mắt tao. – Bà chị tôi phất tay vẻ độ lượng. – Lát tao nói ba giúp cho. Chỉ cần nghe thấy câu đó của bà chị yêu dấu, tôi phốc thẳng vào phòng, đóng cửa phòng cái rầm mặc kệ bà chị đang réo theo bên ngoài: - Mà nè lát về nhớ mua Merino cho tao… Cái thằng quỉ! Liếc qua cái đồng hồ, mới hơn 6h45, vẫn còn sớm chán. Tự nhủ lòng như vậy, tôi bắt đầu công cuộc “make up” cho lần hẹn đầu tiên. Đừng gần 10 phút trước tủ quần áo, tôi vẫn chưa biết phải chọn đồ gì để mặc cho cuộc hẹn mang tính lịch sự này, hết lấy chiếc áo này ra lại mắc lên lấy cái quần kia ra, ngó qua ngó lại chả thấy cái nào ưng ý, trong khi bình thường hàng ngày đi chơi hay đi đâu, tôi chỉ mất đúng 1 phút 30 giây lấy quần áo ra và tròng lên người… Còn đang đừng ngâm cứu tình hình thì tôi chợt nhìn thấy bọc đồ để trên nóc tủ, bọc đồ hồi trước khi nhập học bà chị tôi dẫn tôi đi shop mua đồ cho năm học mới, tiện thấy bộ đồ đẹp nên bả mua luôn cho tôi, về đến nhà sau khi lấy 3 bộ đồ đi học ra, tôi quăng đại bộ đồ này lên nóc tủ rồi lo chiến game và quên bẵng đi từ hôm đó. Và bây giờ nó là chiếc phao cứu tôi khỏi chết đuối giữa muôn vàn đắn đo. 7h5’, tôi đường hoàng đứng trước gương, xem xét kỹ lại từng chi tiết nhỏ nhặt trên người, cho dù là cọng lông…. Mi tôi cũng bắt nó phải ngay hàng thẳng lối. Xem nào, tóc chải gel bóng mượt, áo sơ mi màu hồng nhạt, cùng chiếc quần tay đen…quá chuẩn cho 1 cuộc tình. Tự nhủ lòng như vậy, tôi đi ra ngoài sau khi không quên xịt lên người từ đầu đến chân sực nức mùi Romano. 7h13’, tôi đường hoàng dắt xe ra cổng,để lại sau lưng là cái lắc đầu của bà chị và câu cằn nhằn của bả: - Móa thằng quỉ đi phởn với gái chứ họp bạn bè cái quái gì? Dám lừa tao nhá! Quay lại nhăn răng cười nhăn nhở với bà chị yêu quí 1 cái, tôi đề máy dọt thẳng. Nhưng mới chỉ chạy được chưa đầy 100m, tôi vội vàng thắng xe cái két. Chiều giờ lo phởn vì bắt được cuộc hẹn quá thơm mà tôi quên mất một điều, tôi chưa biết nhà cô giáo yêu quí ở đâu. Đúng là sai sót quá lớn, nhưng không sao, còn có điện thoại. - Alo, cô nghe nè em. - À nhà cô ở đâu cô nhỉ? - Em biết khu giáo viên không? - Dạ biết cô. – Tôi trả lời không giấu nổi vẻ hụt hẫng. Tưởng nhà cô ở đâu chứ nhà cô mà ở khu giáo viên thì coi như “tạch” luôn rồi. Mình tôi đơn thân độc mã chui vào khu đó thế nào cũng sẽ có chuyện với mấy ông thầy. - Ờ vậy em chạy đến đó, nhà cô ở gần cuối đường, cái cổng có hàng rào hoa giấy đó! - Dạ cô! Nói xong tôi cúp máy, tiếp tục cuộc hành trình đến với tình yêu trong mơ, và trong bụng thì thầm chửi cái tội ngu của mình thậm tệ, nếu mà hồi chiều hỏi trước thì cho cô đi thẳng ra quán cho lẹ, khỏi phải dẫn xác vào khu cọp dữ ấy làm gì…. Nghĩ tới nghĩ lui 1 hồi, tôi đã đến trước con hẻm dẫn vào khu giáo viên từ lúc nào không hay, tặclưỡi nhủ thầm: “ Thôi kệ làm liều!” xong, tôi từ từ bước chân vào vùng đất cấm…. Nhắm mắt nhắm mũi chạy thẳng xuống cuối đường, mặc kệ mấy ông thầy đang ngồi tụm năm tụm ba tán dóc ở gần đó, mặc kệ luôn 1 bóng trắng đang đứng cạnh lùm hoa giấy vừa vụt qua, tôi cứ chạy…. Chỉ đến khi tôi nghe ai đó kêu giật giọng: - Gia, Gia, đi đâu thế? - Ủa cô – Tôi giật mình sau khi thắng xe cái két quay lại dòm. – Em không để ý thấy, hì hì! - Ở đó mà cười hì hì, người ta đứng cả đống ở đây mà không thấy là sao? Ơ mà phải công nhận 2 chữ “người ta” do người đẹp phát ra nó khác, nghe thấy thươngggggg gì đâu luôn đó, vừa 1 chút nhõng nhẽo, vừa 1 chút gì đó nghe thân thương, nói chung là quá xá ngọt ngào. Và cô đêm nay cũng thật đẹp, cô như 1 thiên thần xuất hiện trước mắt tôi. 1 người con gái trắng xinh, trong 1 bộ đầm trắng không khác gì 1 thiên thần. Và thiên thần đó bây giờ đang đứng trước mặt tôi, giả làm mặt nghiêm: - Tính dụ dỗ cô gì đây phải không? - Dạ…đâu…có cô, chẳng qua ở nhà chơi game riết chán nên rủ cô đi dạo thôi mà? - Ơ hay, sao nói mời cô đi uống café, giờ chuyển qua đi dạo rồi? - Thì đi dạo rồi kiếm quán tình nhân uống café mà cô! – Tôi giở giọng nhăn nhở, khi thấy khoảng cách cô trò đang được rút ngắn lại. - Em mà chở cô vào mấy quán đó thì cô cho em học thêm 1 năm lớp 10 đấy. - Hix, em đùa mà…ái đau quá…- Tôi la lên vì cô bất ngờ siết chặt cái nhéo vẫn để bên hông tôi nãy giờ.- Hix, thôi đi cô. Vừa đưa tay xoa xoa cái hông cho cảm giác đau đớn của cái nhéo nó được xoa dịu, tôi vừa ngồi xích lên chừa chỗ rộng rãi cho cô ngồi, nhưng khi vừa dợm gót tính ngồi lên yên xe thì cô bỗng đứng sững lại, dòm tôi lăm lăm và cười ngặt nghẽo. - Chuyện gì vậy cô? Bộ mặt em có lọ ghẹ hả? – Tôi thoáng bối rối khi thấy cô như vậy. - Không… không có gì…hihi…áo em mới mua hả Gia…hihi. - Dạ không mua cũng lâu rồi, nhưng bữa nay em mới mặc. – Tôi thoáng có chút cảm giác bất an. - Hii, ông tướng lần sau mặc áo mới nhớ….bóc cái mác…áo nhá…hihihi…. Vâng, và đêm hẹn đầu tiên bắt đầu bằng 1 sự kiện nhớ đời như vậy đấy các bạn ạ! Chương 12: Cái sự kiện mác áo đó cứ đeo đẳng tôi mãi cho đến khi cô đã yên vị trên xe, tôi vẫn chưa thể nào thôi nguyền rủa cái thói ẩu tả của mình, hận chỉ vì lúc ấy không có cái vỏ dừa để tôi úp lên mặt.... - Kìa, chạy đi chứ Gia, sao cứ ngồi nghệt mặt ra mãi vậy? - À, dạ... cô ngồi chắc nha! - Ừm, đi thôi em. Tôi bắt đầu vào số, rà ga nhè nhẹ, lướt qua mặt của mấy ông thầy đang ngồi tạm ngưng chương trình “trò chuyện đêm khuya”, quay sang nghếch mắt lên nhìn nửa như thèm thuồng cảm giác được chở 1 thiên thần, nửa như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vì cái tội dụ dỗ thiên thần của mấy ổng. “Mặc kệ, gái là của chung, thằng nào dẻo mồm thằng đó thắng!”, nhủ thầm trong bụng 1 câu như vậy, tôi thẳng tiến ra đường lộ. Tận hưởng không khí mát rượi của buổi đêm, kèm theo đó là mùi hương thoang thoảng đang quyến luyến bên mũi tôi làm lòng tôi quá đỗi ư xao xuyến. Vâng, cái cảm giác khi lần đầu tiên bạn chở sau lưng 1 cô gái xinh đẹp, trong 1 bộ váy trắng như thiên thần, và thi thoảng lại có 1 chiếc xe phóng qua dòm bạn với ánh mắt ghen tị, tôi chắc hẳn cảm giác trong bạn lúc đó sẽ rất là phấn chấn. Và cái sự phấn chấn ấy của tôi lại phải trả giá bằng 1 luồn đau nhói truyền lên não từ bên hông: - Ái da, đau quá….hixhix, em đang chạy xe mà! - Chạy chậm thôi, ma đuổi hả? ………. - Sao thế? ……………. - Nè, sao im lặng vậy em? - Hix, đau quá nói không thành lời chứ sao cô! – Tôi vờ nhăn nhó, đạp mo rồi đưa ta xoa hông bên trái cho dịu bớt cái sự đau khổ. - Uhm, mà chạy chậm thôi, cô….cô….đang…mặc váy! - Ủa là sao cô? – Tôi vẫn chưa kịp hiểu. - Bộ em muốn cho cô trưng bày sản phẩm trước mắt mọi người nhờ làn gió thốc à? - Hahahaha…. –Tôi phá lên cười, đúng là ẩu quá, xem tí nữa thì cho cô show hand miễn phí rồi. - Này thì cười này! - Ái đau quá, tha…tha…cho…em…hix. - Đã biết sợ chưa? Cứ vậy, 2 người, 1 cô 1 trò cứ đùa giỡn với nhau, còn tôi thì cứ vô thức cho xe chạy vòng quanh công viên, vừa tận hưởng làn gió mát rượi, vừa mong sao những giây phút này là vô tận. Mới hôm qua thôi, trong tôi chỉ có hình bóng của Lê, nhưng qua hôm nay, chỉ vì lời thách đấu của thằng LMT, chỉ vì những giây phút như thế này mà trong tôi đã có những cảm giác khác, 1 cảm giác tôi chưa định hình rõ ràng, nhưng tôi biết rằng nhịp tim tôi đang phần nào đập nhanh hơn…. Con trai mà, thằng nào chả rung động trước cái đẹp, nhưng tôi nào biết rằng, tôi đang bước chân vào muôn vàn sự rắc rối chỉ vì cái sự rung động trước vẻ đẹp đó…. - Này Gia, em sao thế? – Cô lay vai tôi làm tôi bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ đang giằng xé trong đầu. - Dạ…à, không, sao cô? - Nãy giờ sao như người mất hồn thế, cô hỏi hoài không trả lời? - Cô hỏi gì cơ? - Cô hỏi là mời cô đi uống café sao lại cứ chạy vòng vòng thế này. - Chết mải nói chuyện em quên mất, thôi Đại Lâm Viên thẳng tiến nha cô! …………….. Chưa đầy 10 phút sau, chúng tôi có mặt tại quán Đại Lâm Viên, mặc kệ thằng nhóc bảo vệ đang đứng ngây người nhìn cô chỉnh sửa lại mái tóc, tôi giật phắt tấm thẻ xe trên tay nó rồi dẫn cô đi thẳng vào trong. Chọn 1 bàn ở 1 góc khuất sau cây đa cổ thụ để tránh những ánh mắt đang dòm theo cô thèm thuồng, tôi ngồi xuống sau khi không quên kêu cho mình 1 ly cacao sữa đá. Đại Lâm Viên là 1 quán có hoa viên rộng, tuy cách bài trí đơn giản nhưng bù lại lại có rất nhiều những cây cổ thụ tỏa bóng mát rượi nên quán hầu như lúc nào cũng đông khách. Vào buổi tối thì thường xuyên tổ chức chương trình hát cho nhau nghe, và đêm nay cũng không ngoại lệ. Khi vừa ngồi xuống chưa kịp nóng chỗ, tôi đã nghe 1 giọng eo éo của thằng MC đồng bóng cất lên: - Và sau đây chương trình hát cho nhau nghe của Đại Lâm Viên sắp xửa bắt đầu…Và đặc biệt đêm nay, do ban nhạc gặp vấn đề nên BTC sẽ thay phần nhạc sống bằng đầu MIDI, vì thế nên nếu quý vị nào chúng ta hát được 100 điểm thì sẽ được BTC miễn phí nước uống cho 1 bàn, và đặc biệt sẽ có 1 phần quà giá trị cho cặp đôi nào được 100 điểm cho tiết mục song ca. Nghe thì có vẻ ham, nhưng nhớ lại sự kiện hồi năm học lớp 8, khi ấy tôi đang vỡ giọng, nhưng mà được cái mình máu, đi học lớp kết nạp đoàn, nghe nói hát giao lưu, tôi cũng hăng hái lên tham gia, nhưng khi vừa cất lên được câu: “Thanh niên quê tôi là chiếc gậy Trường Sơn” thì tôi nghe “vù” “víu” “bịch”. Định thần lại hóa ra là 1 cục giấy của tên nào đó vo lại ném ngay trước mặt tôi…. Sau cái sự kiện ấy nên tôi thề sẽ chẳng bao giờ tôi cầm đến cái Micro mà hát với chả hò nữa, vì thế nên khi nghe cô nói tôi lên hát 1 bài, tôi đã giãy nảy lên như dẫm phải tổ kiến lửa,và mặc dù cho cô có khích tướng tôi hay năn nỉ gì, tôi vẫn chỉ lắc đầu khẽ cười rồi lái câu chuyện sang hướng khác, quên đi cái vụ hát hò. Mặc cho mấy tên đầu xanh đầu vàng đang gào réo như mấy con heo bị chọc tiết, tôi vẫn hào hứng gân cổ lên để kể cho cô nghe những câu chuyện vui khi tôi đi học lớp tập huấn Đoàn hay khi đi mùa hè xanh ở huyện, còn cô thì cứ ngồi tròn mắt mà nghe tôi kể chuyện, lâu lâu lại nhoẻn nụ cười đáng yêu khi tôi kể đến khúc nào đó hài hước làm tôi bồi hồi mất mấy giây…. Nhưng khi câu chuyện đang diễn ra hào hứng thì cái chứng uống nước nhiều phải xả nhiều của tôi nó lại diễn ra. Sau 1 hồi ráng nhịn tôi quyết định phải rời bàn để đi xả nước cứu thân. Sau 1 hồi xả cống đầy sảng khoái, tôi quay lại bàn và tiếp tục câu chuyện đang bỏ dở của mình mà không để ý thấy 1 nụ cười khá là nhan hiểm của cô. Và cái gì đến nó cũng đến, chỉ 1 lúc sau, khi tôi vẫn còn đang hào hứng chém gió, thì cái giọng eo éo lại nhẹ nhàng cất lên, nhưng với tôi nghe như sét đánh ngang tai: - Sau đây là 1 yêu cầu của 1 bạn nữ khá xinh đẹp, bạn ấy có nhờ BTC yêu cầu bạn Trần Gia hiện đang ngồi ở bàn số 22 cạnh cây đa lên hát tặng bạn ấy 1 bài. Vâng xin mời bạn Trần Gia. “Chết đứng như Từ Hải” chính là cảm giác của tôi lúc đó. Ngỡ ngàng quay sang nhìn cô, tôi chỉ thấy cô đang quay đi khẽ đưa tay che miệng cười, còn xung quanh thì mọi cặp mắt đang đổ dồn về nhìn tôi. Tôi khẽ lắc đầu cười khổ, đẩy ghế đứng lên sau khi tên MC đồng bóng xuống tận chỗ tôi, và lặp lại lời mời quái quỉ: - Vâng, xin mời bạn Trần Gia lên sân khấu để đáp ứng yêu cầu của “bạn gái” của bạn! “ Bạn gái cái con khỉ, nếu được là bạn gái đã phước, mà nếu là bạn gái thì tao cũng chả dại đi khoe cái giọng ca vàng ngọc của mình ra.” Vừa làu bàu chửi thầm thằng MC, tôi vừa run run đi lên sân khấu mà cảm giác như mình đang bước lên pháp trường…… Chương 13: Trước mắt tôi giờ là 1 cái sân khấu nhỏ với những ánh đèn màu nhấp nháy như đang trêu ngươi tôi. Và bên dưới, ngay sau lưng tôi là hàng trăm cặp mắt đang dõi theo mỗi bước đi của tôi, và tôi biết trong số đó có 1 ánh mắt đẹp đang dõi theo hồi hộp thưởng thức giọng ca vàng của tôi.... - Vâng, xin các bạn cho bạn Trần Gia 1 tràng pháo tay nào............ Vâng, không biết bạn Trần Gia định gởi tặng đến bạn gái mình ca khúc gì nào? Tay run run nhận lấy cái micro từ tay tên MC phải gió, tôi trả lời 1 câu nghe trớt quớt: - Xin chào mọi người, trước tiên mình xin đính chính đôi chút. Đó là mình không biết hát, nên mình cũng sẽ không hát bài nào cả.... Đám đông bên dưới bắt đầu xì xầm bàn tán đủ kiểu, đâu đó có thằng phải gió hét lên: - Không hát thì lên đó làm cái c...t gì? Biến mịa mày đi! - Bé gì ơi, nó không hát tặng bé để anh hát tặng bé nhá! Hé hé hé! Còn tên MC õng ẹo thì cũng đang tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi như thể sinh vật là, mãi vài phút sau nó mới hoàn hồn quay lại hỏi tôi: - Sao kỳ vậy bạn? Ai mà chả biết hát, chỉ là hát hay hay dở thôi. “Mẹ ai chả biết rằng là như vậy, nhưng cái quan trọng là tao hát hay chả việc gì tao giấu nghề làm gì?” Rủa thầm thằng MC trong bụng, tôi đợi cho mọi người bớt tiếng xì xầm, tôi mới nói tiếp: - Thật sự là mình không thể hát được, vì mình nghĩ là nếu mình hát thì sẽ rất là cực cho BTC của quán….. - Sao vậy bạn? – Tên MC tò mò hỏi. - Vì nếu mà mình hát thì mình e rằng ngày mai BTC sẽ phải tốn tiền thuê xe tải để chở giày dép ra vựa ve chai thôi…. …… “Hố hố hố, hahahaha, hihihi, há há há, v.v.” Đợi cho 36 kiểu cười tạmlắng xuống, tôi tiếp tục: - Vì vậy để tránh tình trạng trên nên mình sẽ không hát, mình sẽ gởi tặng đến “bạn gái” mình và cùng mọi người 1 bản độc tấu ghitar, do trình độ tay nghề cũng còn hạn chế, nên mong mọi người thông cảm. - Oa, lãng mạn quá, vâng mọi người cùng cho bạn Trần Gia 1 tràng pháo tay ủng hộ tinh thần nào..... Và sau đây tôi xin nhường lại sân khấu cho bạn Trần Gia. Quay lưng ra sau với lấy cây ghitar của ban nhạc đang gác cạnh cây đàn organ, tôi ngồi xuống cái ghế cô tiếp viên vừa đem lên để, nhẹ nhàng tôi nói vào micro: - Sau đây mình xin gởi tặng các bạn ca khúc “Khoảnh khắc”, một ca khúc mà mình rất là thích. Đến giây phút này thì tôi phải thầm cảm ơn ba tôi cùng mấy ông bạn nhậu của ba tôi. Số là ông ba tôi cùng mấy ông chú đó có máu nghệ sĩ, đêm trăng sáng mấy ổng thường kéo nhau lên sân thượng nhà tôi lai rai. Và khi đã đến cái cực đỉnh của sự tê tê, mấy ổng thường lôi đàn và kèn acmornica ra tổ chức chương trình văn nghệ dưới trăng. Và thường những lúc như vậy không khi nào mà thiếu tôi. Đầu tiên là tôi ngồi phá mồi, tiếp theo là ngồi gật ngù nghe mọi người chém gió, lâu lâu chêm vào vài câu cho có lệ, và cuối cùng là tôi ngồi tròn mắt xem mấy ổng trổ tài nghệ sĩ. Và cũng nhờ những đêm trăng sáng đó, tôi đâm ra thèm được như ba tôi. Thế là tôi quay qua năn nỉ ba tôi dạy cho tập ghitar và acmornica. Cho đến giờ phút này thì trình độ của tôi cũng đã xếp vào tầm tàm tạm, nên tôi thừa tự tin để biểu diễn trước “công chúng”. Và tôi cũng phải thầm cảm ơn cây ghitar của ai dựng ngay góc sân khấu ấy, nó như cái phao cứu tôi khỏi chết đuối trong bể nhục…. Quay trở lại giây phút tôi làm nghệ sĩ bất đắc dĩ ấy, sau khi chỉnh lại tư thế ngồi và micro, tôi bắt đầu dạo thử để căn dây. Sau khi mọi thứ setup đã ok, tôi bắt đầu lim dim mắt dạo đàn. Đâu đó tiếng xì xầm dần lắng xuống, khẽ quét mắt khắp lượt tôi thấy mọi người đang ngồi chăm chú nghe tôi dạo đàn. Chợt thấy trong lòng hào hứng khó tả, tôi có cảm giác như mình là 1 tay chơi ghitar cừ khôi,và dưới sân khấu kia là hàng ngàn con người đang ngồi thưởng thức tài năng của tôi. Vì cái sự áo tưởng đó mà tôi quên béng mất rằng mình phải giấu cái giọng ca vàng ngọc của mình đi, vậy nên khi bắt đầu vào phần đệm cho lời nhạc, tôi theo quán tính như hồi tôi vẫn thường tập ở nhà, tôi bắt đầu ngêu ngao: “ Chỉ còn 1 chiếc lá, cuối thu mỏng manh, chỉ còn mình anh…” ……………………. Tôi nhắm tịt mắt lại, chờ cho 1 chiếc dép bay thẳng vào mặt sau khi nhận ra sai lầm chết người của mình, còn tai thì dỏng lên chờ đón những lời “khen” như chưa từng được “khen” cho cái giọng ca vàng ngọc của mình. Nhưng chờ mãi tôi vẫn chẳng thấy tiếng “bộp” khô khốc vang lên để mà quăng đàn chạy, chỉ thấy mọi người bắt đầu xì xầm: - Sao thế cúp điện à? - Thằng nào cầm cái remote bấm play cho nó hát tiếp coi. - Tiếp đi bạn gì ơi, hay quá. - Trời ơi, thì ra là giấu nghề…Thôi lỡ rồi tới luôn đi bạn ơi. - bla….bla… Nếu có người nói với tôi rằng là 21/12 này tận thế, thì có lẽ điều đó chưa khó tin bằng những gì tôi đang nghe được lúc bấy giờ. “Chắc có lẽ tụi này là tai trâu hay sao mà nghe gì cũng thấy hay trời?” Thầm nhủ bụng như vậy, cộng thêm là những lời nói từ dưới vọng lên thôi thúc ủng hộ tôi, tôi bấm bụng thôi chơi tới bến. Khi giọng hát đã ngừng và tiếng đàn cũng đã tắt, người tôi cũng đã ướt đẫm mồ hôi, muốn quăng đàn bỏ đi thẳng xuống dưới nhưng đôi chân tôi giờ đây đang run lập cập và không thèm nghe lời chủ, khiến cho tôi như Từ Hải chết đứng. Đám đông bên dưới thì vẫn còn đang ngệt mặt ra, cái không khí im lặng như muốn đè bẹp mọi thứ làm tôi thấy như muốn ngẹt thở. “ Bốp, bốp, bốp”, ở góc quán tiếng vỗ tay của ai đó phá vỡ đi cái không khí nặng nề đó, đám đông bên dưới như sực tỉnh, sau đó là những tràng vỗ tay rào rào, tiếng huýt gió,tiếng “bis!bis” vang lên rộn rã. Đến lúc đó tôi như quên hết sợ hãi, như được tiếp thêm luồng sức mạnh vô hình nên tôi cũng mạnh mồm nói vào micro: - Chân thành cảm ơn sự ủng hộ của mọi người. Sau đây mình xin phép mượn sân khấu thêm đôi phút. Mình xin phép được mời bạn gái mình lên đây song ca cùng mình, được không các bạn? “Ok quá đi chứ!”, “thoải con gà mái đi bạn gì ơi!”, bla, bla… Mặc kệ cô đang đỏ bừng mặt cùng cái liếc xéo cháy cả tim gan phèo phổi của tôi, tôi vẫn từ từ tiến lại gần, dở bộ mặt nhăn nhở, chìa tay ra làm điệu bộ mời cô lên sân khấu. Líu ríu đi sau lưng tôi, cô khẽ siết chặt bàn tay tôi mỗi khi đi qua 1 bàn và lại có tiếng xuýt xoa nào đó vang lên. - Ngon quá hén, lát về biết tay cô, ai là “bạn gái” mà nói nghe ngọt thế hả? –Cô rít qua kẽ răng nói nhỏ vào tai tôi khi cả 2 đã yên vị trên sân khấu. Tôi không nói gì, chỉ nhăn răng ra cười khì khì, hỏi cô xem muốn hát bài gì. Nói qua nói lại 1 hồi, 2 cô trò quyết định hát bài “Con đường màu xanh”, 1 ca khúc khá là nổi tiếng thời đó qua giọng ca Lê Hiếu và Lệ Quyên, còn giờ 1 lần nữa nó lại gây ra 1 làn sóng khi được thể hiện qua giọng ca của Trần Gia và Thanh Thủy…… Đêm liveshow đó của 2 cô trò kết thúc bằng 1 tràng vỗ tay kéo dài, vài ông tướng không biết tìm đâu ra mấy bụi hoa bứt lên tặng cho 2 cô trò, nhưng thực ra là chủ yếu tặng cho cô nhằm được nhìn thấy nụ cười đẹp mê hồn của cô. Và đặc biệt nhất đó chính là việc tên MC õng ẹo tuyên bố rằng BTC quyết định “đặc cách” tặng 2 cô trò tôi 1 phần quà, dù rằng cả 2 không được máy chấm 100 điểm. Món quà ấy dù rằng đến giờ tôi đã làm rơi mất từ lâu, nhưng tôi vẫn còn nhớ như in đó chính là 1 cặp móc chìa khóa cực dễ thương. 1 cái là 1 con gấu đực cực bảnh cùng dòng chữ “only you” trên bụng, và 1 con là gấu cái với dòng chữ “I love you” cực xinh… Đêm đó, trên đường chở cô về nhà, là những giây phút sung sướng của cuộc đời tôi, và cũng là những giây phút cực hình của tôi, với những cú “nhéo hồn đại pháp” vào hông và bắp tay đau nhói, tôi cũng chả biết làm gì ngoài việc nhăn nhó cắn răng mà chịu đựng. - Lần sau còn gọi cô là “bạn gái” 1 lần nữa thì đừng có mà trách sao lưu ban. – Cô hậm hực nói với tôi sau khi bước xuống xe. - Hì hì, tại thằng MC nó kêu nên em kêu theo đó mà!!! - Ở đó mà hì hì, còn lần nữa thì đừng có mà trách. Thú thật, mỗi khi tôi nhớ lại khuôn mặt của cô lúc giận, tôi vừa thấy yêu yêu thế nào mà cũng vừa thấy buồn cười. Cô làm mặt giận rất đáng yêu, mặt thì xị xị xuống như bé gái nhõng nhẽo đòi kẹo, cái miệng thì lại chu chu ra, và còn đôi mắt thì mở to, tròn và đẹp. Và cái khuôn mặt giận của cô lúc ấy làm tôi đâm ra ngờ ngệt, mãi đến khi tôi lãnh thêm cú ‘nhéo hồn đại pháp” thì tôi mới sực tỉnh. - Không về đi ở đó mà dòm như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy? - À, ờ, dạ không, tại cô đẹp quá…. – Tôi lỡ buột miệng và khi tôi kịp stop thì những gì cần nói cũng đã nói ra. - Thôi em về nghỉ đi. – Cô nói sau 1 thoáng có chút gì đó bối rối. – Mà nè, em hát cũng hay mà sao khi đầu nói là hát dở. Bộ cô không đáng để nghe em hát sao? “Con gái là chúa phán đoán lung tung”, bí kíp thứ 2, chương thứ nhất của lý luận “triết lý Mác Trần Gia” nói đố có sai. Thiệt tình là oan thấu trời xanh, và để giải oan cho cái sự hiểu lầm tai hại đó, tôi không còn cách nào khác là phải kể lại câu chuyện nhớ đời năm lớp 8 cho cô nghe. - Trời ơi, ông tướng ơi, con trai vỡ giọng thì ông nào chả như vịt đực, qua rồi thì thôi chứ đâu mà …. Hihi …… hihihi. - Cô mà cười nữa là em về luôn đấy! – Tôi giả vờ giận dỗi nói. - Ờ mà thôi cũng muộn rồi, em về ngủ đi mai còn đi học nữa chứ chưa phải chủ naht65 đâu. - Dạ, cô ngủ ngon nhé! - Ừm em ngủ ngon nhé! Mà nè, chuyện cái móc khóa, cấm em nói với ai biết nhé! - Dạ cô. Khẽ mỉm cười nhìn theo cho đến khi cô khuất sau mảnh sân rộng, tôi mới quay xe từ từ chạy ra phố, hít thở gió đêm mát rượi, thầm rút ra 1 triết lý mới: “tán gái thì cứ nhất mặt dày, nhì dẻo mồm mà quất đến thì thành công sẽ đến!”…. Chương 14: Đêm ấy là đêm đầu tiên tôi biết nhắn 1 tin nhắn yêu thương nhưng đầy màu sến cho 1 người con gái. Sau khi bấm bàn phím lia lịa “cam on co da cho em 1 buoi toi rat la vui. Chuc co ngu ngon va co nhieu giac mo dep nha! Neu duoc thi mo thay em nha!!!hehehe” rồi tôi nhấn gởi đi. Sau khi thấy máy báo cáo đã gởi tin thành công, tôi an lòng nhắm mắt lại bắt đầu mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ.... Và khi giấc mơ đang làm tôi lu mờ lí trí, tưởng rằng đó là sự thật thì tiếng chuông tin nhắn lôi tôi về với hiện tại. Lần mò cái điện thoại dưới gối, mắt nhắm mắt mở đọc tin nhắn, và như vừa được uống ly cafe Trung Nguyên buổi sớm, từ đang lim dim tôi bừng tỉnh. “ Hom nay co cung vui, nhung co tro thi van la co tro, em dung nghi gi va dung di qua xa!Ngu ngon.” Vâng, tất cả chỉ là ảo tưởng, tôi như đang từ chín tầng mây lơ lửng thì những dòng tin nhắn của cô có 1 sức hút vô tình và lôi tôi xuống đáy của mười tám tầng địa ngục. Bể khổ chưa vơi thì bể nhục ào đến, mơ mộng nhiều thì đến khi vỡ mộng lại càng đau nhiều. Những triết lý ấy tôi đã thuộc nằm lòng, vậy mà chỉ vì chút niềm vui trước mắt, tôi lại nghĩ rằng là mình đã thành công. “ Da em biet ma co, thoi co ngu ngon nha!” Bấm những dòng tin nhắn đó gởi đi mà lòng tôi đau nhói. Có lẽ với 1 thằng con trai đang chập chững bước vào con đường ái tình mà đã vấp ngã ngay từ những lần đầu tiên thì đau thật. Và có lẽ đó là cảm giác lần đầu tiên tôi thất tình…. Đêm ấy cũng là đêm đầu tiên tôi mơ một giấc mơ về một người con gái. Trong giấc mơ ấy tôi thấy mình đang ngồi thẫn thờ 1 mình trong sân trường. Từ xa có 1 bóng hình mờ ảo đang tiến dần về phía tôi, tôi không thể nhìn rõ được bóng hình ấy là ai, nhưng khi bóng hình ấy cất tiếng hỏi tôi thì tôi nhận ra ngay, đó chính là giọng nói thân thương ngọt ngào của cô: - Sao ngồi đây 1 mình vậy Gia? Tôi vẫn im lặng không trả lời, có lẽ cái nỗi đau đang âm ỉ trong lòng tôi không cho phép tôi trả lời, hay là vì tôi giận cô vô cớ??? - Em giận cô hả Gia? – Hình bóng ấy từ từ ngồi xuống cạnh tôi, và bây giờ thì tôi đã nhìn rõ, khuôn mặt yêu kiều của cô khẽ ửng đỏ trong cái nắng của ban trưa đang quay qua nhìn tôi âu yếm – Tối qua cô nhắn vậy chọc em mà, sao con trai mà hay giận lẫy thế? - cô nói sao? –Tôi tròn mắt ngạc nhiên. - Tối qua cô chỉ muốnthử lòng em thôi. – Vừa nói cô vừa đan hai tay vào nhau vẻ ngượng ngịu, - Chứ cô cũng không muốn … vậy đâu… - Thật hả cô? – Tôi hét lên, không dấu nổi vẻ mừng rỡ, - cô nói thật hả? - Uhm, mà hôm nay xe cô hư, Gia chở cô về nhé! - Em sẵn sàng mà cô, hihi… Trên đoạn đường về, tôi và cô lại thân mật trò chuyện với nhau, và khi đã đi cách trường 1 khoảng xa, cô khẽ nhẹ nhàng vòng tay ôm nhẹ lấy tôi. Cảm giác lâng lâng đầy thích thú, tôi nhăn răng cười nham nhở… Và trong cái lúc tôi đang cười nhăn nhở ấy, thì ở đâu có thằng ôn con chạy ngang qua vung tay đánh vào mặt tôi cái bốp, tôi nhảy dựng lên quát: - ĐM mày, chán sống rồi hả? Và sau đó lại là 2 tiếng “bốp!” “bốp” khô khốc vang lên.Kèm theo đó là 1 cái giọng chua lè chua lét vang lên: - Mày ngon ha! Có dậy đi học không thì biểu? Sau khi ăn 2 cái tát nổ đom đóm mắt, kèm theo cái giọng chua lè ấy vang lên làm tôi choàng tỉnh, mới biết rằng là mình đang mơ. Lồm cồm bò dậy, tôi khẽ dụi mắt vài lần cho tỉnh hẳn, quay qua dòm thử ai vừa đánh tôi, nhưng khi tôi vừa thoáng thấy gương mặt ấy thì tôi đã nhảy bổ về đang sau, đạp chăn mền văng khỏi giường. - Áaaaaaaaaaa, Mẹ ơi maaaaaaaaaaaa! Không lẽ còn nửa khuya hay sao ta? Mà nếu nửa khuya sao mà có mặt trời. Vậy con ma này chắc là yêu tinh lâu năm nên giờ này mới hiển linh mà nhát người được nè Trời. Mà đúng tôi cũng chưa thấy con ma nào xấu như con ma này, ai đời tóc tai thì bù xù như cái ổ gà của nội tôi, còn mặt thì trắng bệch, da nhăn nheo. Nói chung là nhìn phát ói…. Rồi con ma ấy từ từ đưa tay lên mặt, lột dần dần lớp da nó ra. Khẽ nhủ bụng tự hỏi không lẽ nó thấy chưa tạo được ấn tượng kinh hoàng với tôi nên nó định lột da ra hù tôi tiếp hay sao? Nhưng không, con ma này khá là lạ, nó lột lớp da đó đi thì lại xuất hiện 1 lớp da mới trắng sáng mịn màng, và khi nó lột qua khỏi mũi thì tôi đã nhận ra được con ma này là ai. - Tao quên lột cái mặt nạ thôi mày làm gì mày la dữ vậy? - Ai kêu mới sáng sớm mà chị để bộ dạng vậy ai mà không giật mình. Lần sau làm ơn dẹp cái mặt nạ đi dùm em cái, kinh quá. – Tôi nhăn nhó nói trong khi tim vẫn đang dập bass bình bình trong lồng ngực. - Ai kêu mày thần hồn nát thần tính chi, mà nãy mơ phởn với em nào mà cưới nhăn nhở vậy? - Kệ em! – Tôi xẵng giọng rồi đi thẳng vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân. Khẽ liếc qua đồng hồ, đã hơn 6h, vậy là tôi bỏ lỡ mất 1 buổi tập thể dục chỉ vì tối lo phởn chí quá mà quên cài báo thức. Chợt sực nhớ lại giấc mơ vừa nãy của mình, so sánh với hiện tại tôi chợt thấy đầy tiếc nuối. “Mặc kệ, tới đâu hay tới đó. Cứ áp dụng chiêu “mặt dày” ra tiến tới thôi”, nghĩ là làm, mặc kệ 1 miệng đầy kem đánh răng, tôi chạy vào phòng mình móc chiếc điện thoại ra, bấm lia lia và gởi đi: “chuc co 1 buoi sang vui ve va day hanh phuc nhe! Du gi e van mong khong su that k nhu co noi!” Và nguyên buổi sáng hôm ấy, từ khi tôi thay đồ xong và bước ra bàn ngồi ăn sáng cho đến khi tôi đã yên vị trên lớp, tôi cứ như thằng mất hồn, mong ngóng 1 tin nhắn trả lời của ai đó…. Mặc kệ mọi chuyện diễn ra xung quanh, ai hỏi gì tôi cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện, chỉ đến khi LMT đã vào lớp và oang oang tuyên bố cho cả lớp nghe, nhưng tôi chắc là nó đang muốn cho tôi nghe là nhiều hơn. - Tuyên bố, cô giáo xinh đẹp của chúng ta, đang đi cạnh 1 thầy rất ư là khô ngô tuấn tú. Trông 2 người vô cùng tình cảm. Nói về bản tính tò mò và nhiều chuyện, thì chắc có lẽ tụi lớp tôi là gần như vô đối. Sau khi LMT vừa dứt lời là hàng chục cái miệng như được lập trình sẵn, cùng nhao nhao hỏi: “đâu, đâu?”; “Chỉ tao coi”; v.v. Sau cái chỉ tay của LMT là 1 lũ kéo nhau ra ngoài hành lang chỉ trỏ, đứa thì miệng cười khúc khích, đứa thì xuýt xoa cho 1 cặp xứng đôi… Dù nhủ trong lòng là thôi ra làm gì, chuyện bình thường mà. Nhưng không hiểu sao đôi chân tôi vẫn đứng dậy và bước ra cửa lớp. Thấy tôi đang tiến lại gần, LMT làm bộ dạng dang tay ra ngăn tôi lại: - Thôi vào lớp đi Gia, nhìn làm gì cho thêm đau lòng!hehehe! - Tránh ra – Tôi gầm lên, 2 mắt nhìn trừng trừng làm cho LMT cũng chột dạ, vội tránh sang 1 bên. Tụi bạn cùng lớp khi thấy thái độ của tôi như vậy, không ai bảo ai đều đứng dạt qua 1 bên nhường chỗ cho tôi. Đâu đó có tiếng của 1 đứa con gái xì xầm: “không lẽ thằng này yêu cô chủ nhiệm ta?”, “Haizzz. Cóc ghẻ đòi đeo chân hạc!”. Quay lại trừng mắt lia hết mọi đứa để dằn mặt, tôi khẽ liếc xuống sân trường. Đi cạnh cô bây giờ là 1 ông thầy nhìn mặt cũng đẹp trai, nho nhã nhưng ẩn chứa sâu xa trong cái sự nho nhã ấy là 1 chút gì đó nhìn có vẻ đểu cáng. Sau 1 hồi vỗ trán suy nghĩ để tìm ra xem tôi đã từng gặp ổng ở đâu mà tôi thấy quen quen, tôi mơi nhớ ra rằng ổng chính là 1 trong 3 ông thầy mà tôi đã gặp ở ngõ vào nhà cô tối qua…. Và trong khi tôi đang chuẩn bị rời mắt khỏi bước đi của 2 người thì tôi thấy cô quay ngoắt lại, vẻ như đang giận dữ nhìn thẳng vào mặt ông thấy và nói gì đó, xong cô bỏ đi thẳng lên văn phòng. Vừa lúc ấy thì tiếng trống đánh vào 15’ đầu giờ cũng vang lên, tôi thở dài lê bước về lại chỗ ngồi, mặc cho vẻ mặt hả hê của LMT đang nhìn tôi vẻ như trêu chọc. Nhưng khi vừa chuẩn bị ngồi xuống thì tôi nghe tiếng rột roạt từ loa phóng thanh của trường, sau đó là 1 giọng ồm ồm vang lên: - Mời em Trần Gia lớp 10A1 xuống Văn phòng có việc gấp! Chương 15: Ngay sau khi lặp lại lần thứ 2 với nội dung y như vậy, cái loa lại trở về trạng thái im lìm cố hữu kéo theo đó là 30s sững sờ của cả tôi và bốn mươi mấy cái mạng trong lớp. - Trời nó làm gì mà bị mời lên văn phòng vậy? – 1 cái giọng ồm ồm của 1 thằng con trai trong lớp cất lên dẹp bỏ đi cái sự im lặng trong sững sờ ấy. - Ờ mà nó làm gì mới nhập học bị mời lên uống trà rồi? - Ơ chuyện gì đế bí thư ơi. - Ôi thần tượng của tôi.... - Bla....bla..... Ngay cả LMT sau một lúc sững sờ cũng không nén nổi tò mò quay qua hỏi tôi khi thấy tôi đang dợm bước tính đi xuống: - Mày làm gì mà bị mời uống trà vậy? - Dẹp tụi mày đi, bộ cứ xuống văn phòng là phải uống trà à? – Tôi cáu tiết quát lên, nhằm mục đích không chỉ cho LMT nghe mà con cho cả bốn mươi mấy mống nhiều chuyện kia nghe. Sau đó mặc cho tụi bạn nhao nhao ở phía sau lưng, tôi lặng lẽ lê bước xuống văn phòng. Mặc dù ngoài miệng thì nói cứng như vậy nhưng trong bụng thì tôi cũng đang có đôi phần khúc mắc giống tụi nó, không biết mình phạm phại sai lầm gì mà mới lơn tơn vào học được vài hôm đã được “vinh dự” uống trà cùng thầy hiệu trưởng…. Cứ đắm chìm trong những câu hỏi do chính mình đặt ra rồi lại tự tìm câu trả lời cho mình, tôi xuống đến khu hành chánh của trường lúc nào cũng không hay biết. Chỉ đến khi tôi đi ngang qua 1 căn phòng, và nghe 1 giọng nữ khá gay gắt, tôi mới sực tỉnh và nhận ra mình đã đi đến văn phòng đoàn: - Chuyện đó liên quan gì đến học sinh của em mà anh làm như vậy? - Anh chỉ muốn làm trong sạch hệ thống giáo dục mà thôi. Anh không thể chấp nhận một cậu học sinh còn hỉ mũi chưa sạch mà tí tởn đi tán tỉnh cô giáo như vậy? - Hừ, anh nói hay lắm. Anh làm trong sạch hệ thống giáo dục hay là anh làm vậy vì chuyện tình cảm riêng tư giữa anh và tôi hả? Anh đừng có lậm quyền, điều đó tôi không chấp nhận. - Em im đi, anh đang muốn giữ thể diện và danh dự nhà giáo cho em, em hiểu không? - Tôi không cần anh phải giữ dùm tôi, tự tôi nhận thức được điều đó! Anh chỉ lo giữ tôi là của riêng anh thì có, nếu anh cảm thấy không giữ được thì thôi mình chia tay đi…. Nghe đến đây thì tôi đã nhận cái giọng nữ đang gay gắt ấy là của cô giáo thiên thần của tôi. Và qua mẩu đối thoại ngắn ấy tôi cũng phần nào hiểu được ít nhiều có liên quan đến tôi trong đó. Và có lẽ lý do tôi bị mời xuống văn phòng cũng là vì đây. Nghĩ đến đó, bất chợt tôi cảm thấy như máu nóng trong người mình dồn lên, và 1 khi con người tôi đã nóng thì cho dù có sét đánh ngang tai tôi cũng không sợ. Và lần này cũng vậy, chưa cần biết rằng có phải là ông thầy vô duyên đang ngồi trong có phải là người mời tôi xuống văn phòng hay không, tôi vẫn đi vào trong, và trong cái giây phút khi mà 6 ánh mắt chạm nhau đầy vẻ ngạc nhiên ấy, thì có lẽ tôi là người ngạc nhiên nhất, khi mà trước mặt tôi bây giờ chính là cô và cái lão thầy thư sinh pha chút đểu cáng khi sáng… - Em vô đây làm gì? Ai cho em tự tiện như vậy? – Lão quắc mắt nhìn tôi nạt. - Dạ em nghe loa gọi em xuống văn phòng, nên em xuống. Vậy thôi! – Tôi trả lời dứt khoát. - Em có biết đọc chữ không hả? Đây là văn phòng đoàn còn văn phòng là ở bên kia. - Dạ em biết đọc chữ chứ. Nhưng em e rằng có lẽ thầy cũng không biết suy nghĩ nhỉ? – Tôi khẽ nhéch mép cười. - Em ăn nói kiểu gì vậy hả? Sao mà hỗn láo vậy. - Em nói đúng thưa thầy, nếu 1 con người biết suy nghĩ thì thừa để hiểu rằng nếu không biết đọc chữ thì sao học được đến lớp 10, mà lại là trường chuyên, đúng không thầy? Bị tôi móc cho 1 câu khá là khó nuốt, lão thoáng sững sờ vài giây sau đó gật gù ra vẻ ta đây không thèm chấp mày, lão nói: - Ở đây không có chuyện của em, em qua văn phòng ngồi chờ tôi. - Hừ, nếu không có chuyện của Gia thì anh kêu em ấy xuống làm gì? Và anh cũng đang nói chuyện với tôi về ai mà anh nói là không có chuyện của Gia ở đây? – Sau 1 hồi im lặng nhìn tôi đấu khẩu cùng lão thầy mắc dịch, cô cũng lên tiếng. Và sau khi bị bồi thêm 1 câu nói móc đó, lão đâm ra đứng hình, không nói được câu gì. Chỉ đến khi tiếng trống đánh báo vào tiết 1, lão mới nói: - Thôi em lên lớp dạy đi, còn Gia ở lại thầy có chuyện muốn nói với em. - Thưa thầy em cũng phải lên lớp học, e rằng em không thể bỏ để nói chuyện riêng với thầy được. - Tôi nói em ở lại là em ở lại. – Lão quát lên bực bội. - Anh chuẩn bị giải trình về vấn đề này với thầy Hùng hiệu trưởng đi, tôi lên lớp đây. Sau khi bóng cô vừa khuất sau hành lang, thì cũng là lúc cuộc chiến của tôi và lão thầy hách dịch kia bùng nổ. Đợi tôi yên vị trên chiếc ghế salon đặt ở văn phòng, lão bắt đầu lên tiếng: - Gia uống gì không, thầy lấy cho. Coca nhé! Khá bất ngờ trước thái độ thay đổi 360 độ của lão cùng cái giọng đường mật của lão, nhưng lý trí tôi vẫn đủ sức chống lại cái giọng ngon ngọt giả tạo ấy. Khẽ lắc đầu từ chối, tôi quắc mắt nhìn lão: - Có chuyện gì thầy nói luôn, em còn phải lên lớphọc. Mặc kệ thái độ gay gắt của tôi, lão vẫn đứng dậy đi về phía cái tủ lạnh, lấy ra 1 lon coca và đặt trước mặt tôi sau khi đã khui sẵn. Sau đó lão lại đi về phía tủ hồ sơ, lục lọi và lấy ra 1 bộ hồ sơ rồi ngồi xuống trước mặt tôi. - Trần Gia, con trai của Trần Nguyễn, địa chỉ…. Chà vậy là con của đại gia có tiếng ở vùng này đấy nhể. – Lão cười khẩy nhìn tôi. - Chuyện đó thì liên quan gì đến thầy? - Không, không liên quan gì cả. Kể cả em là con của chủ tịch nước thì cũng chả liên quan gì đến thầy cả. Khà khà…. Nhưng, - Bỗng dưng lão quắc mắt lên nhìn tôi và quát lên. – Không phải em là con trai của đại gia rồi muốn làm gì thì làm. Tôi cấm em làm vẩn đục cái hệ thống giáo dục này. - Hừ, gì mà vẩn đục, thầy nói vậy là ý gì? - Em còn giả ngu nữa hả? Ai đời học trò lại tí tởn rủ cô giáo đi chơi, tán tỉnh cô giáo. Em là người Việt Nam, không phải là người Mỹ. - Em e rằng thầy đang lôi chuyện riêng tư của thầy vào thì đúng hơn đó. Hừ 1 làm 1 thằng đàn ông mà sợ không giữ nổi người mình yêu thì làm thằng đàn ông làm con mẹ gì? – Tôi điên tiết lên, quên cả mình đang ngồi ở đâu mà văng tục. “Rầm”, - Em ăn nói với tôi vậy hả? Tôi sẽ đưa em ra hội đồng kỷ luật vì tội hỗn láo của em! – Lão quát lên đầy tức tối sau khi nện nguyên sấp hồ sơ xuống bàn. - Thầy thừa biết thế lực của gia đình em rồi mà còn muốn đưa em ra hội đồng kỷ luật ư? Thầy làm được cứ làm, thằng nào phải bước chân ra khỏi cái cổng trường này khi ấy biết liền. Nói xong tôi đứng dậy bỏ đi, mặc kệ lão đang ngồi phía sau cười gằn và nói: - Mày cũng chưa biết gì về tao đâu. Hahahah…. Trong chuyện tán gái, nếu mà cạnh tranh công bằng, không bao giờ tôi tỏ thái độ gay gắt với đối thủ của mình, kể cả tôi sẵn sàng xem họ là bạn nếu như họ có thiện chí. Nhưng còn lợi dụng uy quyền hay là điều gì đó để cạnh tranh với nhau, thì dạng đó cho dù có là G.Bush tôi cũng chả ngán, nói gì chỉ là lão… Mặc kệ lời hăm dọa của lão, tôi về lớp học bình thường. Đến giờ ra chơi LMT cùng 1 số đứa nữa thi nhau hỏi thăm xem tôi đã xảy ra chuyện gì nhưng tôi chỉ nhăn răng cười mặc cho tụi nó cứ gặng hỏi. Nhưng cũng nhờ có vậy mà tôi quen được thêm tụi thằng Khánh, thằng Hoàng, thằng Thái ù, những người bạn mới cùng lớp và cũng là những người bạn thân sau này của tôi. Thấy tụi bạn cởi mở, tôi cũng chả việc gì phải giữ kẽ nữa, suốt ngày hôm đó có lẽ sẽ là 1 ngày khá vui với tôi khi giờ đây tôi đã có thêm những người bạn mới, giúp tôi phần nào nguôi ngoai đi sự bực dọc trong người…. Nhưng thường thì không ai hưởng trọn được niềm vui cho đến phút cuối, và tôi cũng vậy. Trống đánh vào tiết 5, cái tiết chán ngán nhất của cuộc đời học sinh, tôi ráng dằn cái bụng đang sôi òng ọc lại, ngồi ngóng xem môn Toán sẽ là giáo viên nào dạy cùng tụi bạn. 5 phút sau, tôi thấy lão thầy mắc dịch từ từ đi về phía lớp tôi. Và như để tăng thêm sự hồi hộp cho lớp tôi, lão giả bộ đi ngang qua, xong làm như vẻ mình đãng trí, vội quay lại và bước vào lớp tôi…. Sau khi kết thúc bài diễn văn tự giới thiệu hoành tráng về mình, lão còn ráng kết thúc bằng 1 câu lãng xẹt: - Giới thiệu cùng các em, cuối năm nay thầy sẽ là “chủ nhiệm phu quân” của lớp các em nhé! Hihi. “Đúng là đồ lưu manh giả danh trí thức, đồ mặt dày.” Khẽ lẩm bẩm chửi lão cho hả cơn giận, tôi cúi xuống mở tập ra chờ xem lão dạy dỗ thế nào thì lão lại cất cái giọng ngon ngọt giả tạo của mình lên: - À lớp mình có 1 nhân vật khá nổi tiếng, giờ để tôi thử tài cậu ấy nhé! - Ai vậy thầy, ai vậy thầy? – Lũ con gái trong lớp nhao nhao. - À, đó là bạn Trần Gia đó các em, Gia lên bảng nào. - Xin lỗi thầy muốn gì? – Tôi hỏi không chút nào thiện cảm khi đứng đối diện với lão trên bục giảng. - Em giải bài tập số 6 trong sách đi. - Xin lỗi thầy muốn nói sách nào? - Sách Đại Số lớp 10 chứ em nghĩ tôi muốn nói sách nào? - Thầy đã dạy tụi em được ngày nào mà thầy nói em giải? Sao thầy vô lý thế? - Hừ, vậy mà cũng mang tiếng học sinh giỏi toàn diện của trường HHT, đúng là cái danh hão. Em thông minh lắm mà, không biết tự học hả? - Thầy ăn nói cho đàng hoàng, tôi tự học được tôi cắp sách lên trường học làm cái con mẹ gì? – Không ngăn được lửa giận đang bùng lên não, tôi chả cần biết mình đang ở đâu và đang nói chuyện với ai, tôi tuôn luôn 1 tràng. - Hỗn láo, ba mẹ em không biết dạy em à? Em đi ra khỏi lớp cho tôi. Từ giờ tôi cấm em học tiết của tôi, nghe chưa. - Hừ, tôi cũng chả học với 1 người thầy mất tư cách như thầy. Nói xong mặc cho lũ bạn đang nhao nhao xin xỏ giúp tôi ở bên dưới, tôi lấy sách vở của mình rồi bỏ đi thẳng……. Chương 16: Mặc kệ những tiếng xì xào chỉ trỏ của những đứa nhiều chuyện trong các lớp mà tôi đi qua, lơ luôn lời quan tâm hỏi han chân thành của bác bảo vệ, tôi lầm lũi dắt xe ra cổng trường. Tấp đại vào quán nước trước cổng trường ngồi nhấm nháp ly cafe đợi trống đánh hết tiết 5 thì về. Nhưng số đời tôi muốn đc yên thân 1 mình thì chả bao giờ được. Vừa đặt ly cafe xuống trước mặt tôi, bà chủ quán đã vội hỏi: - Sao giờ này người ta còn học mà con đã ra đây? Làm gì bị đuổi hả con? - Con làm gì kệ con! Cô nhiều chuyện quá! Sẵn đang cơn lửa giận trong người không biết trút vào đâu, thế là tôi xả hết lên người bà chủ quán. Nói xong tôi biết mình hơi hỗn nên lặng lẽ rút tiền ra trả tiền ly cafe và leo lên xe đi thẳng.... Tôi cứ thế chạy lang thang vô định, hết con ngõ này cho đến con ngõ khác. Và có lẽ tôi sẽ còn lang thang như vậy nữa nếu như không nhận đc điện thoại của ba tôi: - Dạ con nghe ba! - Đang ở đâu đó con? Sao giờ này còn chưa về? - Dạ....à...con bị lủng bánh xe mới vá xong, giờ đang về nè ba! - Uhm, về lẹ ăn cơm! Liếc nhìn đồng hồ, đã hơn 12h trưa, tức là đã quá thời gian tan học cả hơn nửa tiếng, mà từ trường về nhà tôi chạy xe máy chưa đầy 5’. “Cũng hên nhanh miệng nói dối chứ không thì ăn cám”. Thầm nghĩ trong đầu như vậy, tôi khẽ mỉm cười tự thưởng cho sự nhanh trí của mình. Và trưa đó là trưa đầu tiên tôi biết được mình có 1 giác quan thứ 6, luôn có cảm giác day dứt trong bụng khi có chuyện gì đó không lành xảy ra với tôi. Trên đường về nhà, càng về gần đến nhà tôi càng có cảm giác khó chịu, ruột gan nóng ran lên. Và khi về đến cổng, chỉ cần nhìn thoáng qua 2 vị khách đang ngồi trong nhà, tôi đã hiểu được chuyện không lành sắp xảy ra với tôi. - Chết mày rồi con, làm gì mà mới nhập học đã để giáo viên ghé nhà mắng vốn vậy hả con? – Mẹ tôi hỏi tôi trong khi đang mở cổng. - Mẹ kệ con! – Tôi nhát gừng. - Mày ở đó mà gân cổ lên, rồi đến hồi ổng xử tội mày thì đừng có mà kêu tao năn nỉ! - Con xin mẹ, mẹ để cho con yên, con mệt mỏi lắm rồi. - Thằng kia, mày về rồi đó hả? Đi vô đây! – Vừa thấy bóng dáng tôi, ba tôi liền lên tiếng. - Em chào cô. – Tôi khẽ chào cô sau khi đã đứng yên vị đối diện với ba tôi. ……. - Thằng này láo! – Ba tôi quát lên sau khi đập tay xuống bàn cái rầm khiến cô phải giật nảy mình. – Mày chào cô còn thầy sao không chào? Dường nha con người ta khi đang có sự bực dọc trong lòng thì không biết sợ điều gì. Và tôi cũng vậy, ngay lúc này đây thay vì sợ són đái ra quần mà quay qua chào ông thầy già dịch kia, tôi lại buông ra 1 câu xanh rờn: - Ổng không xứng đáng để cho con chào. “Véoeooooo”,… “xoảnggg”,… “Bốp”, “Hự”, “chát”… Tôi vừa dứt lời thì nguyên 1 cái ấm trà bay thằng về phía tôi đang đứng, khẽ nhích chân né được ấm trà, nhưng tôi không đủ nhanh chân để né quyền cước của ba tôi. Chỉ kịp thấy 1 bóng đen lao đến, và sau đó tôi lãnh đủ 2 cái tát cháy tai trước sự ngỡ ngàng của cô và ánh mắt cùng nụ cười mỉm khoái trá của lão thầy già dịch. Tôi bắt đầu cảm nhận được vị mằn mặn tanh tanh đang thấm dần trên đầu lưỡi, cùng với đó là nỗi đau xé lòng. Tôi đau không phải vì bị đánh, mà tôi đau vì ba đã không nghe tôi nói 1 lời nào, và càng đau hơn khi để lão già dịch được chứng kiến toàn bộ, và cái quan trọng nhất đó là tôi cảm thấy như mình hận cô, hận mà không biết mình hận vì lý do gì? - Tao cho mày ăn học để mày ăn nói hỗn láo như vậy hả? Mày không phải là con tao, biến ngay ra khỏi nhà này. - Thôi bác, chuyện gì từ từ nói bác! – Sau 1 hồi ngỡ ngàng trước mọi chuyện xảy ra, có lẽ cô đã lấy lại được bình tĩnh và lên tiếng xin cho tôi. - Trời, sao anh nóng vậy. Có gì từ từ nói anh. Mấy lần nhậu bên anh Toản em thấy anh đầm tính lắm mà. – đến phiên lão già dịch lên tiếng, và điều bất ngờ đến với tôi khi mà có lẽ hắn đã quen ba tôi từ trước. - Trời ơi anh, có gì từ từ dạy con, sao đuổi con vậy? – Mẹ tôi đang lo cơm nước dưới bếp cũng chạy lên để năn nỉ. - Hừ, con cái nhà này không đứa nào được hỗn láo như vậy, nó không phải con tôi. - Ba đã không coi con là con ba nữa thì con xin lỗi vì con bất hiếu. Con sẽ đi để không làm mất mặt ba. - Mày biến….. Mặc kệ mọi người đang vừa khuyên can tôi, vừa năn nỉ ba tôi, tôi đi ra quay xe tính đi thẳng, nhưng ba tôi đã gọi lại: - Mày để cái xe đó cho tao, muốn đi đâu thì dẫn cái xác không mày đi thôi. Lửa dận bốc lên đỉnh não, tôi không nói gì nữa, bỏ đi thẳng. Mặc kệ trời nắng như đổ lửa, tôi cứ lê bước đi bộ giữa trời nắng. Vừa đi tôi vừa gặm nhấm những nỗi buồn không biết từ đâu bu về quanh tôi…. Đến khi tôi cảm giác được chân cẳng đã rã rời thì trời cũng đã lên ráng chiều. Đến lúc đó tôi mới sực nhớ ra rằng mình cần 1 chỗ để nghỉ ngơi. Và người tôi nghĩ đến đầu tiên không ai khác, chính là thằng bạn thân nhất của tôi. Mặc kệ hàng tá cuộc gọi nhớ của mẹ tôi, chị tôi và của cô từ trưa đến giờ, tôi bấm số gọi cho thằng Trường bạn tôi.   Những ngày sau đó của tôi tưởng như kéo dài đằng đẵng, khi mà cứ sáng thì tôi lại lang thang vô định hướng trên chiếc xe đạp cà tàng mượn của thằng Trường, đêm thì lại về nhà nó nằm day dứt với bao nỗi niềm, cho đến ngày thứ 3, khi tôi đang ngồi nhấm nháp ly café đen không đường ở quán café Kỳ Hòa thì ba tôi điện: - Mày đang ở đâu? - Con đang ngồi uống café, có gì không ba? - Mày uống với ai? - dạ con uống 1 mình ba! - Ở đâu? - dạ Kỳ Hòa. - Đợi tao xíu, tao ra có chuyện cần nói với mày. ======= update phần tiếp mình sẽ uploat ở đây, các bạn nhớ đón đọc tiếp nha!, thank