“Hắn ta đối với em có tốt không?” Anh chẳng bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày mình sẽ hướng người con gái mình yêu hỏi những lời này.
Cô gật đầu, cắn chặt môi mình.
“Em… đã đáp ứng lời cầu hôn của hắn ta rồi?”
Đồng Yên ngẩng đầu nhìn anh, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, nói thật nhỏ: “Tạm thời còn chưa có.”
Tiếu Diệc Trần cười khổ, trong lòng đau đớn càng mãnh liệt hơn. Cô nói tạm thời chưa đáp ứng, nhưng nói cách khác thì cuối cùng sẽ có ngày đáp ứng. Anh ngửa đầu nhìn những ngôi sao trên bầu trời, nhàn nhạt mở miệng: “Tương Dao nói chỉ cần anh cho cô ta hai mươi phần trăm cổ phần thì sẽ đồng ý ly hôn. Yên nhi, Trần Dương là tâm huyết cả đời của cha anh, cũng là chỗ dựa tinh thần duy nhất của anh bây giờ, anh thật sự không nỡ. Nhưng ngày hôm qua anh đã đồng ý với cô ta, em có biết là vì sao không?”
Đồng Yên cắn chặt lấy môi mình, sắc mặt có chút trắng bệch, nhìn về phía ánh mắt anh có nhàn nhạt đau đớn: “Vì sao?”
Tiếu Diệc Trần cười khẽ: “Bởi vì anh không cam lòng cứ như vậy mà mất đi em. Bởi vì anh không muốn có một ngày nhận được thiệp cưới của em với hắn ta.”
Hốc mắt Đồng Yên đỏ lên, cô nói: “Diệc Trần, anh làm như vậy là muốn em đau lòng sao? Nếu là như vậy thì anh thành công rồi đấy. Thật sự em rất đau lòng, nhưng lại không phải vì việc vì em mà anh ly hôn với Tương Dao, mà là vì em bây giờ rất hạnh phúc, còn anh thì không.”
Cô ngửa đầu nhìn anh, trong mắt hiện đầy nước, nói rất chân thành: “Diệc Trần, em nghĩ tình yêu của em đối với anh ngay chính lúc anh ôm Tương Dao xuất hiện ở buổi lễ đính hôn đó đã hoàn toàn biến mất rồi. Em thật giống như chẳng bao giờ nói với anh lời xin lỗi. Hôm nay em hướng anh nói xin lỗi, sau khi về nước em không nên đi trêu chọc anh, em không nên đi phá hoại cuộc sống gia đình của anh. Anh như bây giờ thật sự làm khó em quá.”
Nụ cười trên mặt Tiếu Diệc Trần không thay đổi, vẫn lẳng lặng nhìn về phía xa như cũ. Một lúc lâu sau, anh mới quay đầu nhìn chiếc xe ô tô thể thao màu bạc ở cách đó không xa, nói nhỏ: “Đi đi. Hắn ta đợi em đã lâu rồi.”
Trên xe, Lăng Khiên dựa tay lên trên cửa xe, hai ngón tay kẹp điếu thuốc đang cháy dở, trên mặt anh không có bất kỳ biến hóa gì, ánh mắt bình tĩnh lại sâu thẳm. Khi thấy cô đến gần, anh dập tắt điếu thuốc, đi vòng qua bên kia mở cửa xe cho cô, ôm cô ngồi vào xe, cúi người hôn lên môi cô một cái. Lúc xoay người hướng người đàn ông ở phía trước gật đầu.
Mở cửa, lên xe, tra chìa khóa, cho đến khi xe chạy được không đoạn khá xa nhà hàng lúc nãy, anh mới quay sang hỏi cô: “Vừa rồi em cũng hắn ta nói chuyện gì thế?”
Thanh âm của anh rất thấp, không nóng không lạnh.
Đồng Yên từ khi lên xe quay đầu nhìn ra phía ngoài. Cô rất không thích anh cứ dò xét và không tín nhiệm như thế với mình. Cô không thể hiểu được anh đã sớm đến nhưng tại sao lại không gọi cô. Nếu như không phải Tiếu Diệc Trần phát hiện, cô rất muốn biết anh sẽ chờ đến khi nào.
“Tùy tiện nói chuyện một chút thôi. Anh tới từ khi nào vậy?”
Lăng Khiên liếc cô một cái, nhàn nhạt nói: “ Lúc hơn tám giờ.”
Đồng Yên quay đầu, nhìn chằm chằm anh: “Tại sao không gọi điện cho em?”
Lăng Khiên cắn chặt răng, một lát sau nói: “Nhìn thấy hai người cùng đi ra, anh tưởng là hắn sẽ đưa em về.”
Cô hơi tức giận nói: “Anh đã nói rằng sẽ tới đón em, vì thế em làm sao có thể để anh ta đưa về được?”
“Vậy nếu như anh không đến đón em thì hắn ta sẽ đưa em về đúng không? Sau đó thì sao? Em sẽ mời hắn vào nhà ngồi một chút hả?” Giọng anh vẫn thấp như cũ, mang theo trút giận dữ.
Đồng Yên nhìn anh cắn cắn môi. Cô muốn phản bác nhìn nhìn thấy trán anh từng giọt mồ hôi hột chảy xuống lại không nói gì nữa, chỉ quay đầu không nhìn đến anh, đặt tay lên cửa xe chống đỡ lấy cằm. Nhìn những ngọn đèn cao áp tiến lại gần rồi lại rời xa bên ngoài, cô cảm thấy rất ủy khuất, vô cùng ủy khuất. Anh lần lượt đối với cô hoài nghi cùng với không tin tưởng làm cho cô cảm thấy thất bại. Cô biết anh đối với người mình yêu rất sâu, cho nên có thể hiểu được thỉnh thoảng anh sẽ không an tâm, rất lo lắng. Nhưng cô đã rất cố gắng toàn tâm toàn ý yêu anh, tại sao đến bây giờ anh không có chút tín nhiệm nào đối với cô?
Một lúc sau một bàn tay lạnh xoa lưng cô, tiếp theo cầm lấy bả vai cô xoay trở lại nhìn anh.
Lăng Khiên cầm tay cô nói: “Anh xin lỗi.”
Đồng Yên nắm chặt lấy tay anh, nói thật nhỏ: “Sau này anh đừng bao giờ nói như vậy nữa. Em sẽ cố gắng hết sức tránh gặp mặt anh ta.”
Lăng Khiên mắt nhìn về phía trước, một lần nữa lại nói: “Anh xin lỗi.”
Sau đó cả đường về hai người đều im lặng.
Trở lại nhà trọ, Lăng Khiên ôm cô một lát rồi lấy quần áo đi vào phòng tắm, còn Đồng Yên đi vào bếp nấu cháo rang.
Lăng Khiên đứng ở dưới vòi sen, cúi đầu, vẻ mặt ưu thương mà nặng nề. Anh thật sự rất chán ghét bản thân mình hiện giờ. Sau khi nói xong câu nói kia anh thực sự rất hối hận. Thật ra anh rất tin tưởng cô, nhưng chính là không quản được miệng mình. Thấy bọn họ ở chung một chỗ, anh liền không nhịn được lại suy nghĩ lung tung, những lời làm tổn thương cô không khống chế được lại bật thốt lên, sau lại gặp phải vẻ bi thương trên mặt cô, trong lòng anh cảm thấy đau đớn vô tận. Anh điều chỉnh vòi nước từ trở sang lạnh, dần dần cho đến khi thân thể không nhịn được phát run mới dừng lại, cầm lấy khăn tắm lau người, mặc quần áo rồi đi ra phòng bếp.
Bên cạnh bàn ăn, Lăng Khiên ngoan ngoãn húp cháo, bàn tay nắm lấy thìa hơi hơi run rẩy. Đồng Yên nắm lấy tay anh, cảm giác được nó lạnh như băng thì cau mày, quan tâm hỏi: “Tayanh sao lại lạnh như vậy? Anh không thoải mái à?”
Lăng Khiên cầm lấy tay cô đưa lên miệng hôn một cái, nói: “Không có. Vừa rồi anh tắm nước lạnh nên cảm thấy hơi lạnh thôi.”
Đồng Yên vội càng đưa tay sờ sờ trán anh, mở miệng: “Nếu như anh bị cảm thì làm thế nào? Dạ dày anh có bị lạnh hay không?”
Anh lắc đầu, nhấc tay cô xuống rồi cầm lấy thật chặt, sau đó tiếp tục húp cháo. Cô mím môi nhìn anh, trong lòng đau khổ vô cùng.
Sau khi ăn xong bát cháu, Lăng Khiên ôm cô trở lại phòng ngủ. Đồng Yên vào nhà tắm, anh đi ra ngoài rót một cốc nước nóng, uống hai viên thuốc giảm đau dạ dày, sau đó nằm ở trên giường ngẩn người.
Đồng Yên tắm xong thì đi ra ngoài, nằm lên giường, nhẹ nhàng ôm lấy anh từ phía sau, bàn tay nhỏ bé đặt trên dạ dày anh nhẹ nhàng xoa, cằm tựa lên vai anh nói nhỏ: “Anh đừng có tức giận được không?”
Lăng Khiên cầm lấy hai tay cô lắc đầu: “Yên Yên, anh có phải đã làm em rất thất vọng rồi không?”
Đồng Yên chôn mặt vào cổ anh nhẹ cắn cắn, cảm nhận được cả người anh run lên, cười khẽ một chút nói: “Đại thùng dấm. Lăng Khiên, anh là một thùng dấm chua to đùng.”
Lăng Khiên ánh mắt nhẹ run lên một cái, xoay người đem cô ôm ở trên đùi, đêm thân thể nhỏ bé ấm áp kẹp chặt giữa hai tay ngăn cản dạ dày một trận lạnh lẽo, hôn hít lấy trán cô nói: “Làm sao bây giờ? Anh chính là một thùng dấm lớn như vậy đấy. Em có ghét bỏ anh hay không?”
Cô lắc đầu, hay tay ôm lấy hông anh, uống người tại trong ngực anh rồi nhẹ nhàng nói: “Lòng tin của anh với em là chưa đủ. Bất quá em tin tưởng cuối cùng rồi sẽ đến một ngày, có thể làm anh đối với em hoàn toàn tin tưởng.” ...
