Wap đọc truyện hay
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Ca ri … ca ri … ca ri ….
- Ai gọi tao đấy?
- Ta đây.
Bích nô cô ngoảnh lại, thì thấy một con Dế mèn to tướng đang bò lần lên tường.
- Ta là Dế Mèn biết nói đây! ta ở phòng này đã được ngoài trăm năm nay.

Thằng người gỗ nói:
- Nhưng hôm nay phòng này đã thuộc về tao rồi. Tao muốn này hãy đi ngay nơi khác và đừng bao giờ trở lại nữa.
Dế Mèn đáp:
- Nhưng trước khi đi, ta muốn nói với ngươi đôi lời hơn thiệt.
- Đi cho rảnh! Cút mau!
- Những đứa trẻ nào ngỗ nghịch với cha mẹ và tự ý bỏ nhà mà đi thì không bao giờ được sung sướng, và chẳng chóng thì chầy thế nào cũng gặp phải những điều hối hận chua cay.

- Dế Mèn ơi! Mày muốn nói gì thì nói, nhưng đến ngày mai, lúc mặt trời hé mọc, thì tao đã bỏ nơi này để ra đi rồi. Nếu tao ở lại, chắc thế nào cũng bị bắt đi học như bao nhiêu đứa trẻ khác, dù thích hay dù không cũng mặc. Tao không dấu gì mày, tao không thích làm việc chút nào cả. tao chỉ thích săn bướm, hay leo cây để lấy tổ chim.
- Rõ dại dột! nếu người có những ý tưởng như thế, thì lớn lên ngươi sẽ ngu như lừa và bị thiên hạ cười chê đó!
Bích cô nô hét:
- Im mồm đi Dế Mèn kia! Mày thật là đồ xúi quẩy.
Dế Mèn vẫn không lộ vẻ khó chịu, kiên nhẫn nói một giọng kẻ cả:
- Nếu ngươi không thích đi học, thế sao lại không kiếm lấy một nghề gì để nuôi sống lấy thân nhỉ?
Bích nô cô đã thấy nổi xung:
- Tất cả các nghề trên cõi đời này chỉ có một nghề là thích hợp với tao thôi.

- Nghề gì thế?
- Nghề ăn, uống, chơi, đi lang thang suốt ngày từ mai đến tối.
Dế Mèn biết nói, vẫn một giọng bình tĩnh:
- Những đứa nào theo nghề ấy, chỉ có cách là vào nhà thương điên hay vào nhà tù.
- Liệu hồn đấy! Mày hãy coi chừng! Nếu mày còn làm cho tao tức giận nữa thì chỉ thiệt thân cho mày đó mà thôi!
- Bích nô cô ơi! Ta thương hại cho ngươi quá!
- Sao mày lại thương hại tao?
- Vì ngươi là một thằng người gỗ. Nhưng tai hại hơn nữa, là đầu của ngươi lại bằng gỗ.

Nghe nói thế, Bích nô cô nổi tam bành lên, chụp lấy cái búa gỗ trên bàn ném mạnh vào Dế Mèn biết nói.
Bản tâm nó quả không muốn giết con Dế Mèn làm gì, nhưng rủi thay cái búa lại trúng ngay vào đầu Dế. Dế chỉ kịp kêu mấy tiếng ca ri … ca ri … ca ri …rồi thì bẹp dí vào tường.

Chú thích:
- Dế mèn biết nói: Grillon qui parle ( Nguyên tác tiếng Pháp)





Chương 5

Bích nô cô đói. Nó kiếm được một quả trứng để đổ chả.

Nhưng thảm thương thay! Về chả bỗng bay qua cửa sổ.

Đêm đến, Bích cô nô thấy đói bụng. Nó mới sực nhớ là chưa ăn gì cả.
Đối với con trẻ, bện đói biến chuyển rất mau. Ban đầu còn vừa vừa, sau mỗi lúc một thấy cồn cào trong ruột.
Bích nô cô chạy đến, định dở xem trong nồi nấu gì mà lại sôi sùng sục thế? Nhưng nó lầm, vì đó chỉ là một cái nồi vẽ vào tường.
Các em nghĩ, nó đã ngốc chưa?
Mũi nó đã dài lại càng dài thêm.
Nó chạy khắp nhà, sục sạo trong mấy cái thúng, trong các xó, để kiếm một chút bánh, dù là bánh nguội cũng được. Hoặc một cái xương ném cho chó gặm, một chút nước súp, một mảnh xương cá, một cái hạt gì đó, miễn sao bỏ vào răng nhai là được.

Trong lúc ấy thì bệnh đói càng lồng lên, và Bích nô cô chỉ có cách ngáp dài, ngáp ngắn.
Nhiều khi nó ngáp quá trớn khiến mồm nó toạt ra đến mang tai.
Nó rền rĩ một cách thất vọng và tự nhủ:
- Mình rõ thật tệ quá! Đã không vâng lời bố, lại còn bỏ nhà mà đi! Nếu có bố mình ở đây thì mình đã không đến nỗi chết đói! Thật không có chứng bệnh gì nó làm cho mình khó chịu bằng bệnh đói nữa.
Bỗng nó thấy trong đóng rác một vật gì trắng trắng, tròn tròn như là một quả trứng. Bích nô cô chạy lại thì quả là một cái trứng thật. Nỗi vui mừng của nó thật không sao tả xiết.
Nó tưởng là nằm mơ, nên cứ xoay qua xoay lại quả trứng trong tay. Nó vuốt ve, đoạn ôm chặt vào lòng.
Nhưng làm gì để ăn bây giờ….? Nên luộc nó đi hay đổ chả …? Bỏ quách nó vào son mà nấu chắc là mau chín hơn, vì mình cần phải ăn gấp. Bích nô cô bắt cái son lên trên lửa. Không có mỡ để tráng, nó đổ vào một chút nước lạnh. Khi nước bắt đầu bốc hơi, nó gõ cho vỡ võ trứng để đổ vào. Lòng trắng chẳng có mà lòng đỏ cũng không. Nó chỉ thấy một chú gà con nhanh nhẹn vọt ra, cúi chào Bích nô cô một cách lễ phép:

- Bích nô cô ơi! Xin cảm ơn bác nhé! Nhờ bác mà tôi khỏi phảinhọc công khảy mỏ. Kính chào bác, chúc bác sức khoẻ và xin gửi lời chào quý quyến.
Thế rồi chú gà vỗ cánh bay ra cửa sổ i mất.
Sau khi hoàn hồn, Bích nô cô khóc có, gào thét có, giận dữ có. Nó dẫm chân, vừa khóc vừa nói:
- Dế Mèn nói thế mà đúng đấy! Nếu mình không bỏ nhà mà đi, nếu bố mình có mặt tại đây, thì lúc này mình đã không chết đói! Bệnh đói thật là một chứng bệnh ghê gớm!
- Bao tử của nó rên rĩ mãi không thôi. Bích nô cô chịu không nổi nữaphải bỏ nhà ra đi, tìm đến mấy nhà láng giềng may có người nào động lòng nhân từ mà bố thí cho miếng bánh nào chăng?





Chương 6


Bích nô cô gác chân lên lò mà ngủ. Qua hôm sau, lúc trở dậy cặp chân đã bị đốt cháy.

Đêm hôm ấy thật rùng rợn. Giông nổi lên ầm ầm, chớp sáng cả trời. Gió lạnh buốt thổi tung bụi lên mù mịt. Ở đồng quê gió thổi vào rặng cây nghe rào rào và tiếng cây gãy kêu răng rắt. Bích nô cô tính rất sợ giông và sét, nhưng mà đói sức còn mạnh hơn.
Vừa ra khỏi nhà, nó liền chạy một mạch. Chạy được khoảng chừng trăm bước thì đến mấy cái nhà gần hơn cả. Nó đã mệt nhoài, mệt le lưỡi. Nhưng nó vẫn thấy tối mò và vắng vẻ. Các cửa hàng đếu đóng.
Bích nô cô vừa đói vừa thất vọng, chạy đến nắm lấy dây chuông dật liên hồi. Nó nghĩ rằng thế nào rồi cũng có người chạy ra cửa sổ.

Một ông già đầu đội mũ ấm, mở cửa lầu nhìn xuống, hỏi một giọng hết sức giận dữ.
- Ai hỏi gì mà giờ này cón khuấy rầy đó?
- Xin cụ làm ơn bố thí cho cháu một miếng bánh.
- Đợi đó rồi ta đem ra cho!
Ông già nghĩ bụng: Chắc đây là một thằng nhải con nào hay có cái lối réo chuông để phá rối giấc ngủ của kẻ khác.
Nửa giờ sau, cánh cửa lại mở. Ông già gọi Bíchnô cô mà nói:
- Xích tới chút nữa và ngã mũ ra!
Bích nô cô chưa có mũ. Nó vừa tiến đến ít bước thì bỗng bị cả một chậu nước đổ từ trên lầu đổ xuống như người ta tưới cho hoa khỏi héo.

Nó trở về, ướt như chuột lột, vừa đói vừa rét. Nó đứng không vững nữa, phải ngồi trệt xuống, hai chân gác lên lò than đỏ. Thế rồi nó ngủ quên. Cặp chân gỗ bắt lửa cháy. Nó ngún mãi thành than, rồi thành tro.
Bích nô cô vẫn ngủ, vẫn ngáy như không phải là chân của nó đang bị cháy.
Rạng ngày nó tỉnh giấc và nghe có tiếng gõ cửa.
- Ai đó?
Nó vừa ngáy vừa dụi mắt hỏi:
- Tao đây!
- Tiếng đó là tiếng của Gia Bích.



Chương 7

Lão Gia Bích lúc về nhà đã đưa các thức ăn của lão cho Bích nô cô ăn.

Mắt đang còn ngáy ngủ nên Bích nô cô không biết rằng cặp chân của nó đã cháy mất. Khi nghe tiếng bố kêu, nó đứng lên để chạy ra mở cửa. Nhưng nó nhào luôn mấy vòng rồi ngã xuống một cái « rầm », nằm dài giữa nhà.
Đúng ngoài đường, Gia Bích lại lên tiếng gọi mở cửa.
Thằng người gỗ vừa lăn lộn vừa khóc:
- Không! Con mở không được!
- Sao lại không được?
- Vì hắn ăn mất cặp chân của con đi rồi.
- Ai ăn?
- Con mèo!

Vì trong lúc ấy Bích nô cô trông thấy con mèo đang đùa với cặp chân cháy thành than của nó.
- Mày hãy mở cửa ra không thì liệu hồn với tao!...
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Trái Đất Tròn Và Ngày Gặp Lại Không Nước Mắt
» Con Trai Tỉnh Lẻ Say Gái Thành Phố Full
» Yêu Đi Để Còn Chia Tay Full
» Hoàng Hậu Lọ Lem Full
» Thằng Người Gỗ Full
1234567»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu Phải Cô Nàng Bán Thân Full
» Yêu Đi Để Còn Chia Tay Full
» Truyện Teen - Cool Boy Và Đầu Gấu Full
» Truyện Cơn Mưa Ngang Qua Full
» Thằng Người Gỗ Full
1234»
Tags:
Kho ứng dụng Android,Tải game haywap tải game
U-ONC-STAT
Xoá Quảng Cáo

Old school Swatch Watches