Wap đọc truyện hay
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Than thầm một tiếng, tôi nở một nụ cười méo xệch :

- Chào buổi sáng ! Hai người tìm em ?

Chị Minh Thư hằm hằm nhìn tôi, nói với chất giọng hơn cả bực bội :

- Em đừng có mà lôi tên đó vào chung ! Nói, hôm qua sao không có ở trường hả ?

Bùi Quang kéo chiếc balô lôi theo người tôi sang một bên :

- Hôm qua đã đi đâu ?

Chị Minh Thư nắm lấy chiếc balô như muốn xé nó ra :

- Tên chết bầm này, ai cho anh xen ngang vào giữa hai chị em chúng tôi hả ?

Bùi Quang như không nghe thấy gì, nắm lấy tôi kéo đi :

- Tôi có chuyện muốn nói.

Chị Minh Thư cũng chẳng hề nhượng bộ, giữ một tay tôi lại :

- Tôi có thứ muốn lấy.

- Để sau.

- Anh mới để sau đấy !

- Là cô.

- Là đồ chết bầm nhà anh ! Dám từ chối không xin chữ kí các thần tượng cho tôi lại còn dám xé sổ của tôi !

- Cô biết điều thì không nên gọi như thế !

- Đồ chết bầm, tôi cứ gọi anh như thế thì sao hả ? Chết bầm, chết bầm.

- Im miệng !

- Không im đấy , thì sao nào ? Anh tưởng anh là ai , chết bầm !
- …

Hai người ấy cãi nhau thì cứ việc nhưng đừng có mỗi câu phát ra thì tay tôi lại kéo mạnh hơn chứ?

Bắt đầu có một số học sinh hiếu kì , đi ngang qua thì huýt sáo .

- Chuyện tình tay ba trong truyền thuyết.

- Truyền thuyết cái con khỉ ! Chuyện tình tay ba giữa cuộc sống đời thường .

- Nào các bạn, chúng ta hãy cùng đón chờ cuộc tranh giành giữa những cô gái !

- Má ơi, chiến tranh thế giới thứ ba sắp xảy ra.

- Dự đoán là sẽ có thêm thứ bốn.

- …

Bùi Quang mất kiên nhẫn kéo văng tôi ra sau lưng, tối mặt nhìn chị Minh Thư :

- Tôi có chuyện cần nói với cô ấy. Mau tránhra.

- Đồ chết bầm, anh mới là người nên tránh ra !

- Cảnh cáo cô không được gọi tôi như thế.

- Chết bầm , chết bầm. Làm gì được tôi ?

- …

Tôi cảm thấy như mình đang đứng giữa hai cái núi lửa không ngừng phun trào và sắp bị thiêu tới nơi.

Bị kéo bên này…bên kia …tới ngẩn người.

Muốn phát điên rồi đây !

- Tôi nói lần cuối. Tránh ra !

- Lần cuối cũng như lần đầu. Anh tránh đi.

Bỗng có tiếng la lớn đầy phẫn nộ :

- Hai người thôi đi . Hai người tránh hết ra !

Tất cả đều đồng loạt hướng mắt về phía tôi đầy sửng sốt .

Đừng nhìn tôi như thế vì…chính tôi cũng đang kinh ngạc không kém đây…

Can đảm ở đâu mà tự nhiên bộc phát thế kia ?

Tôi lắc nhẹ hai cánh tay bị hành hạ.

Cảm nhận được sự nhát gan đã quay trở lại !

Im lặng…im lặng…

Chị Minh Thư nhìn tôi mà hét lên :

- Máy ! Ghi ! Âm !

Tôi thấy mình như đứng không vững trước bộ dạng muốn ăn thịt người của chị ấy, loay hoay mãi mới tìm được chiếc máy, hai tay run run đưa cho chị một cách lễ phép.

Mắt chị ấy phút chốc sáng rực lên một cách đáng sợ, đưa tay…chồm cả người tới…

Vừa lúc đó, Bùi Quang lôi tuột tôi đi.

Rồi…thế là xong…

Chị ấy vừa lấy được chiếc máy ghi âm thì cũng ngã nhào xuống đất…

Tôi giật mình !

Còn Bùi Quang thì cười một tiếng vừa chế giễu vừa đắc ý…

Lúc chúng tôi đi tới ngã rẽ thì chị ấy dùng tất cả sức lực mà hét :

- Bùi Quang ! Tôi sẽ không tha cho anh ! Đồ-chết-bầm !

***

Trên chiếc giường trắng tinh, một cô bé từ từ mở đôi mắt mệt mỏi.

Người đàn ông ngồi bên cạnh mừng rỡ, dịu giọng hỏi :

- Con dậy rồi sao ?

Cô bé ngơ ngác nhìn ông, sau đó mấp máy môi :

- Bố !

Người đàn ông âu yếm hôn nhẹ lên trán cô bé rồi ngoảnh sang nhìn bà :

- Thưa y tá, còn mấy ngày nữa là con tôi có thể xuất viện ?

Bà Diệp nhất thời đang thả tâm trí đi nơi khác nên khi người đàn ông hỏi lại lần nữa, bà mới có thể trả lời :

- Cô bé bị sốt khá cao. Hai ngày nữa là có thể rồi.

Người đàn ông rối rít cảm ơn rồi lại đùa nghịch với cô bé kia.

Bà mỉm cười, lặng lẽ ngắm hai bố con một lúc rồi rởi khỏi.

Hành lang bệnh viện vắng vẻ và có phần ảm đạm.

Bà rải bước thật chậm , trang phục ý tá toát lên vẻ u uất, cô độc.

Trong đáy mắt bà, từng tia sóng dữ dội cuồn cuộn dâng lên.

Cảnh tượng 10 năm trước đang hiện về…

Ngày hôm ấy, mặt trời rực rỡ…

Sau ba tháng trời nằm mê man bất tỉnh trong bênh viện, Vy Anh cuối cùng cũng đã tỉnh dậy.

Phút giây ấy, bà cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹn.

Vừa mừng rỡ, lại vừa đau đớn.

Con gái bà đờ đẫn nhìn Hoàng Duy Thức ngồi cạnh bên, gọi với vẻ rụt rè :

- Bố…

Cả bà và Hoàng Duy Thức đều sững người…

Nhưng chỉ rất nhanh, Hoàng Duy Thức mỉm cười, gật đầu chiều chuộng :

- Ừ. Bố đây. Con gái đã dậy rồi à ?

Vy Anh ngơ ngác…Đôi mắt mở to, lại khẽ gọi :

- Bố !

Hoàng Duy Phong từ từ ôm Vy Anh vào lòng, ôn tồn nói :

- Ừ, là bố đây.

Vy Anh cứ thế ở trong lòng Hoàng Duy Thức không ngừng lặp đi lặp lại :

- Bố !

Nhưng rồi…Vy Anh nhỏ giọng :

- Bố tên là gì nhỉ ? Còn con…con tên gì ?

Câu nói của Vy Anh làm bà nghẹt thở…

Hoàng Duy Thức cười nhẹ :

- Con là Hoàng Vy Anh. Bố là…Hoàng Anh Nhật. Có nghĩa là Vy Anh là mặt trời của bố !

- Bố nhật.

- Ngoan, gọi lại nào.

- Bố Nhật.

- Ừ, đúng thế.

- …

Vy Anh hồi phục rất nhanh sau đó.

Và đã lớn lên như bao đứa trẻ bình thường khác.

Đối với mọi thắc mắc của bà, Hoàng Duy Thức chỉ mỉm cười :

- Anh là bố Vy Anh !

Đã mười năm rồi …mà khi nhớ lại, mọi chuyện vẫn cò rất rõ ràng.

Từng cử chỉ, nét mặt của hai bố con lúc đó đều ghim chặt vào tâm trí bà…

***

Tiếng chim hót buổi sáng nhẹ vang lên.

Sân bóng rổ yên ắng. Không có lấy một bóng người.

Tôi và Bùi Quang đứng đối diện nhau.

Một lúc sau, Bùi Quang nhìn thẳng vào mắt tôi, thứ ánh sáng kì lạ của chiếc khuyên tai bên trái phát ra, nói thật nhanh :

- Anh thích em.

- …

Tôi vẫn im lặng nhưng khóe miệng từ từ nhếch lên.

Không được rồi…hít thở sâu nào…

Vẫn không được rồi…

Phì !

Bởi vì không chịu đựng được nên tôi đã cười ra tiếng !

Vẻ mặt của Bùi Quang trở nên vô cùng khó hiểu và tức giận.

Chết rồi…

Có phải là do tôi muốn thế đâu? Tôi đã cố nhịn cười bằng mọi khả năng rồi đấy chứ !

Ai bảo trình độ của Bùi Quang kém cỏi như thế làm gì.

Sau khi để tôi cười chán chê, Bùi Quang lại nghiêm túc lặp lại lần nữa :

- Vy Anh. Anh thích em.

Lần này, tôi cười lớn hơn, nói một cách đứt đoạn :

- Anh nghĩ là anh lừa được em à ? Đây là lời nói dối tệ nhất mà em từng nghe đấy.

Tôi vừa dứt lời, sự hoang mang liền hiện rõ trong đôi mắt của Bùi Quang, giọng nói cũng không che dấu được sự khác thường :

- Em đang nói cái gì thế hả ?

Bị lật tẩy rồi còn giả vờ ! Hứ !

Tôi bĩu môi :

- Hôm nay là cá tháng tư, anh đừng có mà lừa em nữa đi.

Ánh mắt Bùi Quang trở nên mờ mịt, khó nắm bắt nhưng lại thật bình tĩnh :...
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Trái Đất Tròn Và Ngày Gặp Lại Không Nước Mắt
» Con Trai Tỉnh Lẻ Say Gái Thành Phố Full
» Yêu Đi Để Còn Chia Tay Full
» Hoàng Hậu Lọ Lem Full
» Thằng Người Gỗ Full
1234567»
Bài viết ngẫu nhiên
» Chuyện Tình Đêm Mùa Hạ Full
» Con Trai Tỉnh Lẻ Say Gái Thành Phố Full
» Dành Cho Những Trái Tim FA Full
» Đọc Truyện Teen - Bé Lại Anh Nói Nè! Anh Iu Em Ful
» Đọc Truyện Teen - Ê Hót Boy Đừng Tưởng Muốn Làm Gì Thì Làm Nha!
123456»
Tags:
Kho ứng dụng Android,Tải game haywap tải game
U-ONC-STAT
Xoá Quảng Cáo

XtGem Forum catalog