Wap đọc truyện hay
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Mẹ tớ đấy! Có ai đó gọi điện cho tớ. Lười xuống bây giờ quá!

Tôi cười.

- Này, nếu Chủ Nhật bố mẹ cậu về muộn, sang nhà tớ ăn cơm tối nhé! Tối Chủ Nhật nào mẹ tớ cũng nấu cà-ri.

- Tớ không sang đâu.

- Sao?

Tôi không nói gì cả, cũng không cười. Sao có thể qua nhà một tên con trai ăn cơm khi cả hai còn chưa biết tên nhau nữa? Sao có thể qua chỉ vì mẹ không có mặt ở nhà để nấu bữa tối.

- Nhà có mỗi mình tớ và mẹ thôi mà.

- Bố cậu đi công tác à?

- Không. Bố tớ ở với gia đình riêng của bố.

Tôi lắp bắp toan nói gì đó nhưng tất cả những gì tôi muốn nói cứ ngắc ngứ trong cổ họng. Giấy Màu không để ý tới vẻ mặt lúng túng của tôi. Cậu ấy nhảy xuống lan can rồi bảo:

- Tớ xuống đây. Ngủ ngon nhé!

Tôi chợt nhận ra sự cô đơn của mình chỉ còn là một hạt cát bé xíu.


GIẤY MÀU – MẤT TÍCH VÀ TRỞ VỀ


Sau buổi tối hôm ấy, phải đến cả tháng trời tôi không thấy tăm hơi Giấy Màu đâu, cũng chẳng thấy ánh đèn hắt ra từ đôi-mắt-kính của cậu ấy. Nơi chúng tôi ở, mọi thứ đều nhỏ nhỏ và được gói kín trong một khối bê tông hình hộp chữ nhật, chẳng ai biết đến ai và cũng chẳng ai buồn để tâm một chút đến nhau. Tôi mở cửa bước xuống dưới nhà, đường phố loang loáng nước, tôi nhìn cái dáng vẻ buồn rầu của con ngõ nhỏ, thở dài đánh thượt một cái rồi lại đi lên. Giấy Màu như bốc hơi và tôi bắt đầu cảm thấy không vui thật sự. Bất giác, tôi trở lại với khung cửa sổ của mình, bóc một tờ giấy nhớ rồi dán lên cửa sổ, dán ngay chỗ vừa tầm với chứ không có một quy luật đặc biệt nào cả. Mảnh giấy cứ phất phơ chông chênh mãi, nhưng lại chẳng rơi.

Tôi bỏ dần thói quen ngồi vào bàn học mỗi sáng sớm và nhìn ngó mông lung. Tôi cũng không mở cửa sổ ra nữa, vì tôi sợ “kiệt tác” của mình sẽ bị những cơn gió hay những đợt mưa rào làm bay mất. Chẳng mấy chốc, đôi-mắt-kính của tôi được phủ kín bởi những mảnh giấy nhớ đủ màu. Khi lỗ hổng cuối cùng bị lấp đầy, tôi đứng ra xa và ngắm lại những gì tôi đã làm sau hơn một tháng kiên trì. Nắng sớm lên rọi xuyên qua ô cửa sổ và chiếu vào trong phòng. Những mảnh màu rời rạc của tôi bỗng dưng bừng sáng lên thành vô số hình thù vuông vuông kỳ lạ. Ra vậy, vẻ đẹp ấy tôi không thể cảm nhận được khi nhìn từ phía bên ngoài, mà là khi đứng ở trong và chứng kiến ánh sáng Mặt Trời rọi thẳng một đường rực rỡ. Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy nhớ Giấy Màu da diết và muốn gặp cậu ấy ngay để nói lời cảm ơn về món quà đặc biệt mà rất lâu tôi mới nhận ra. Nhưng Giấy Màu không trở lại. Phải rồi, đã hơn hai tháng mà tôi chẳng thấy cậu ấy đâu.

Tôi lên sân thượng. Gió chiều thổi những đợt mát rượi. Tôi mở to mắt và nhìn trân trân vào trong gió. Chẳng có gì cả, y như cái máy bay đụng trúng người tôi hôm ấy, chẳng có lấy một chữ để tên ai.

- Cậu thấy gì trong gió không?

Tôi nhìn sang sân thượng nhà đối diện, vẫn là mái tóc đen ngắn ngủn ấy, vẫn đôi mắt hấp háy tinh quái ấy đang ngồi vắt vẻo ở lan can và nhìn tôi. Tôi mừng như muốn òa khóc.

- Tớ chẳng thấy gì cả.

- Nhìn kỹ chưa?

- Kỹ rồi mà.

- Có đấy. Có cái này…

Giấy Màu giơ tay lên và phóng một cái thật mạnh. Cái máy bay màu vàng bay vèo một đường điệu nghệ rồi tiến về phía tôi. Cậu ấy mỉm cười nhìn tôi nhướn mày một cái. Tôi nhặt cái máy bay lên rồi mở bung ra. Bên trong có dòng chữ “Tớ là… Xin lỗi hàng xóm vì hai tháng biệt tăm. Tớ phải về quê cùng mẹ vì có chuyện gia đình. Hấp tấp đi tới mức quên cả hỏi tên và xin số điện thoại của cậu ?”. Tôi gấp gọn cái máy bay lại rồi cất vào túi áo. Tôi chẳng quan tâm cậu ấy tên là gì nữa. Cậu ấy là Giấy Màu, không biết từ bao giờ đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi, và cậu ấy đã trở về. Vậy thôi, là đủ!
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bao lâu rồi em nhỉ ?
» Bước về phía tình yêu
» Bức thư của chàng tỉ phú vô sinh
» Bình yên nhé, người yêu cũ !
» Bốn mùa trong tớ là cậu
12345»
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh bỏ thuốc lá rồi, vì 1 người anh yêu
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Ba, liệu có quá muộn cho một lời xin lỗi?
» Bao lâu rồi em nhỉ ?
» Bình yên nhé, người yêu cũ !
12345»
Tags:
Kho ứng dụng Android,Tải game haywap tải game
U-ONC-STAT
Xoá Quảng Cáo

Old school Easter eggs.