Nhỏ quá vô tư hay cố tình không hiểu tình cảm của tôi? Nếu nhỏ yêu một người khác... chỉ nghĩ thế thôi cũng đủ làm tim tôi đau nhói. Dù vậy tôi vẫn không thể nói thật tình cảm của mình cho nhỏ vì bởi lẽ tôi sợ... sợ những tình cảm đó không được đáp trả, hơn nữa có thể nó hủy điệt mọi thứ tôi đang có.
Điều tôi lo lắng đã tới, vào một tối tôi nhận được tin nhắn nhỏ... nhưng nội dung không dành cho tôi. Tim tôi vỡ nát và nước mắt của một thằng con trai 21 tuổi rơi như mưa... Tôi nhắn lại cho nhỏ một cái tin "Ta không phải là người đặc biệt mà ngươi nói". Tôi nghỉ học và trốn tránh nhỏ... Những ngày tiếp theo, tôi qua phòng trọ của những thằng bạn thân và nốc rượu như nước. Tôi không muốn liên lạc với nhỏ nữa.
2 tháng sau, không thể xóa hình ảnh nhỏ trong tôi thế là tôi lại liên lạc với nhỏ. Nhỏ gấp gáp hỏi thăm tôi, nhưng với tôi những lời đó chỉ như xát muối trong tim tôi. Nhỏ muốn gặp tôi. Bắt bản thân phải từ chối nhưng con tim này không chịu nghe lời, đôi chân tôi vẫn dạp xe đến phòng nhỏ. Mở cửa phòng câu đầu tiên nhỏ thốt lên hỏi tôi trốn đâu và ốm như thế này?
Tôi trả lời qua loa và thông báo cho nhỏ tôi ngỉ học, vì không theo nổi. Nhỏ khuyên tôi bảo lưu và nhiều thứ khác nữa. Bỗng nhỏ nói:
"Ta nhận lời quen hắn rồi. Mi gặp hắn nhiều lần rồi đó" - Hắn là bạn cấp 3 của nhỏ.
Nhìn trên gương mặt nhỏ tôi biết nhỏ hạnh phúc và vui vẻ. Nhỏ nói tôi là người đầu tiên nhỏ cho biết. Trong tậm trí tôi gào thét lên, tôi không muốn, tôi không muốn biết những điều đó. Buổi tôi chia tay nhỏ về mọi thứ còn nặng nề hơn nhiều. "Dù cho thế giới này chỉ có mi là đàn ông ta cũng không thích mi đâu. Vì mi là bạn thân nhất của ta" - một câu của nhỏ nhẹ nhàng thế mà khi tới tôi nó như những nhát búa giáng vào lồng ngực làm tôi đau tê tái.
Tôi chọn cách trốn tránh nhỏ. Không liên lạc, không gặp gỡ tôi xóa bỏ những nơi có nhỏ. 5 năm kể từ ngày đó, tình cảm trong tôi dành cho nhỏ chưa bao giờ nguôi ngoai. Tôi thử tìm đến nhiều người nhưng vẫn không thành công vì hình bóng nhỏ là lí do khiến tối không thể dung nạp thêm bất kỳ ai được nữa.
Dù cố kìm nén nhưng nhiều lúc tôi cũng không tự chủ nhắc máy gọi cho nhỏ. Chỉ một vài chuyện trên trời dưới đất thôi cũng đủ khiến tôi ấm lòng khi nghe giọng của nhỏ. 15 năm - thời gian không ít trong một đời con người có lẽ vậy nên tôi không bao giờ xóa nổi những kí ức về nhỏ. Có đôi lúc tôi vẫn thầm thì những lời tận trái tim mình, dù tôi biết nhỏ không bao giờ nghe được:
Xin lỗi, nhưng anh vẫn yêu em!
Nếu thời gian có thể trở lại, tôi nghĩ mình vẫn lựa chọn cách im lặng bởi vì ít ra hiện nay chúng tôi vẫn có thể liên lạc với nhau như những người bạn, vẫn có thể nói chuyện và nghe những tiếng cười giòn tan của nhỏ. Nhưng tôi lại hối tiếc vì mình đã chạy trốn như kẻ thất bại. Giá như tôi đừng trốn chạy, có lẽ tôi vẫn còn có thể gặp nhỏ, vẫn có thể lang thang quán cóc ....
Nhưng thời gian không ở lại, phải không em?
2. Tôi và hắn thật có duyên mà, mất liên lạc một thời gian dài thế mà bỗng dưng hôm nay tôi lại nhận được tin nhắn của hắn. Woa, thật tuyệt hắn lại ở gần tôi. Thế là chúng tôi gặp lại nhau. Với môi trường mới tôi vẫn chưa quen giờ có hắn đỡ căng thẳng biết bao. Từ tối đó hắn hay qua chở tôi trên chiếc xe đạp lang thang mọi ngóc ngách nơi mà hai đứa đang ở, ghé những quán ven đường ăn vặt và tám đủ thứ trên trời.
Ở bên hắn không bao giờ tôi phải giữ ý tứ cả, nụ cười lúc nào cũng sảng khoái và tự nhiên. Lại nhiều người bảo tôi với hắn đang yêu nhau. Chẳng lẽ không bao giờ tồn tại tình bạn giữa hai người khác giới? Tôi không tin.
Hôm sinh nhật hắn, tôi không qua dự được, tối hắn cũng không qua tôi nữa vì mưa quá to. Sáng sau tôi nhận được tin nhắn của hắn "Ta nhớ mi quá..."
Tôi sững người hồi lâu, có lẽ nào...Tôi không trả lời tin nhắn vì tôi cũng không biết nói sao với hắn cả.
Hôm hắn bị bệnh tôi qua thăm hắn, đấy là lần đầu tiên tôi nấu cháo... rất tệ, mặc dù hắn luôn hoạnh họe nhưng vẫn ăn hết. Tối về tôi quên lấy điện thoại thế nên sáng sau qua phòng hắn lấy về. Hắn làm tôi tức điên mà...
Tên bạn cấp 3 gọi cho tôi mắng tôi không muốn nghe điện thoại thì nói sao lại để bạn trai nghe máy rồi mắng mình không được làm phiền người yêu hắn. Tôi không theo kịp câu chuyện của tên này. Không muốn nghe? Điện thoại..? Chẳng lẽ...là hắn. Có lẽ thật sự không ổn khi hai người khác giới làm bạn với nhau...
Tôi cố tình nhắn nhầm tin cho hắn.
"Ta không phải là người đặc biệt của mi" – hắn trả lời lại.
Sau tin nhắn đó tôi mất hẳn liên lạc với hắn một thời gian. Tôi đã sai ư? Một thời gian tôi rất buồn, có lẽ 10 năm tình bạn thân thiết lại kết thúc như thế sao?
2 tháng sau hắn liên lạc lại với tôi, tôi yêu cầu gặp nhau. Lúc mở cửa, tôi nhìn hắn thốt lên kinh ngạc vì hắn gầy đi nhiều quá. Chúng tôi lại lang thang nhưng dường như đã có cái gọi lại khoảng cách ở giữa. Hắn nói đã bỏ học, tôi sững người, khuyên hắn nên bảo lưu nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả.
Rồi tôi nói với hắn rằng tôi đã nhận lời làm bạn với một người bạn thời cấp 3. Sự tuyệt vọng trong đôi mắt hắn hay tôi đang nhìn lầm?
Hắn rời bỏ thành phố như bốc hơi khỏi cuộc đời tôi từ ngày ấy. Với vòng quay cuộc sống tôi dần làm quen được nhiều người bạn mới và hòa đồng với mọi người hơn từ khi anh bước chân vào cuộc sống tôi. Nhưng tôi vẫn nhớ về hắn.
5 năm kể từ ngày ấy, hắn gọi điện cho tôi đôi lần, chỉ nói những chuyện vu vơ. Dù không thường xuyên nhưng ít ra quan hệ của chúng tôi vẫn như trước không bị sứt mẻ. Những người bạn cấp hai vẫn kể tôi nghe vể hắn, hắn có quen một vào người nhưng rồi lại chia tay.
Rất nhiều lần tôi muốn nói với hắn lời xin lỗi.
Xin lỗi, không phải ta không hiểu những gì mi dành cho ta. Nhưng sự thật là, ta không thể tiếp nhận được. Giống như định mệnh, như những gì ta từng nói với mi dù thế giới này còn mình mi làm đàn ông, ta vẫn không chọn mi là người yêu được. Vì định mệnh ta và mi chỉ là bạn thân.
Mi biết không người yêu của ta không làm ta cười nhiều như mi, đôi khi còn làm ta khóc, hay chê ta hậu đậu, nói ta là ngốc ngách, nhưng làm ta thấy hạnh phúc, thấy bình an và thấy mình được che chở, bảo vệ. Ta sẽ hạnh phúc, vì vậy mi cũng phải thế nhé! Bởi thời gian không ở lại đâu mi.